Thí sinh Đinh Công Thái xuất sắc "lọt tỏm" vào TOP 10 (Global Beauty Got Talent 2020) | Tâm sự #28

Thấy các thí sinh TOP 5 được báo chí viết bài vinh danh mạnh quá, nhìn lại mình thấy cũng tủi, đặt hy vọng vào cuộc thi rất nhiều nhưng chỉ được TOP 10 thôi à 😅😅


Thôi thì tự mình viết cho chính mình một bài, xem như tự động viên và tôn vinh sự cố gắng của bản thân vậy 😅😅

 
Thí sinh Đinh Công Thái xuất sắc bị loại ở TOP 10 😅😅


Mà viết bài thì phải có chủ đề chứ nhỉ. E hèm…


Viết gì nhỉ? …. 


À nghĩ ra rồi. Tâm sự về quá trình đến với cuộc thi này đi ^^


Vào một ngày nọ đầu xuân 2020, cũng như mọi cái đầu xuân khác, lại trăn trở về hành trình phía trước của bản thân.


Thí sinh Đinh Công Thái tự tin Seo-phì trước giờ G

Thấy Thái cứ trăn trở tội nghiệp quá, Mr.Ngọc Hoàng quyết định giúp Thái hết trăn trở. Bằng cách… cho nghỉ dịch Covid nguyên cả năm luôn khỏi suy nghĩ gì thêm đau đầu 😅😅

 

Thế rồi, Thái không trăn trở nữa, Thái bắt đầu chuyển qua chế độ suy ngẫm.


Thái ngẫm: "Hổng lẽ, mình cứ làm những công việc mà không phải sở trường của mình hoài vậy sao? Hổng lẽ, mình cứ hì hục đi làm chỉ để kiếm chút tiền ít ỏi sống hôm nay hổng biết ngày mai vậy sao?"


Cứ thế, vừa ngồi vẽ tranh vừa suy ngẫm sự đời.

 
Thí sinh Đinh Công Thái đang háo hức chờ được đọc tên lên nhận Giải Nhất :3

Hiểu Thái đang nghĩ gì, Sít tờ Sờ-tro-be-ri vỗ vai Thái và nói: "8 năm học vẽ để theo ngành Hội họa, giờ ngồi vẽ chơi chơi cho vui vậy á hả?"


Cứ thế, cuộc trò chuyện bắt đầu từ đây.


Đúng rồi, mình phải thấu hiểu bản thân, phải biết mình giỏi ở đâu, mình mạnh ở điểm gì…? Và hướng đi nào là phù hợp nhất với tình hình thực tế của bản thân và gia đình, chứ không thể nào: chộp được công việc gì là làm công việc đó được.


Đúng rồi, mình có thể ngồi hàng giờ để nhìn mây bay.


Đúng rồi, mình có thể ngồi được 10h/ngày mà không cần ăn cơm, uống nước, chỉ vì quá say mê vào vẽ một bức tranh.


Đúng rồi, mình có thể mân mê từng cái linh kiện nhỏ xíu để làm những món đồ handmade. (Chữ này viết là Handmade hay Handmake nhỉ? 😅😅)


Đúng rồi, mình có thể say sưa sáng tạo và phối ra thật nhiều màu sắc.


Đúng rồi, mình từng là một thợ chỉnh ảnh, từng thức biết bao nhiêu đêm trắng chỉ để xóa từng cục mụn, chỉnh từng chiếc răng trên ảnh cho khách.

 
Thí sinh Đinh Công Thái khoe cúp và giấy chứng nhận

Đúng rồi, nhà mình có tiệm nail, tại sao không nhỉ?


Tại sao không phải là PTTM nhỉ?


Ồ. Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ, mặt trời chân lý chói qua tim.


Đấy. Suy nghĩ đắn đo mất mấy tháng, xong Thái ra Hà Nội, xong rồi học nghề. Lần đầu tiên có một quyết định được suy nghĩ trong một thời gian dài như vậy, nhưng mà… suy nghĩ phải vậy mới chín.


Xong Thái tham gia một cuộc thi nhỏ trong học viện ấy, cũng không nghĩ ngợi gì nhiều đâu, nhưng tự nhiên lại được giải nhất.


Ừm thì đấy. Tự tin hẳn. Xong thì, sau đó lại có một cuộc thi lớn quy mô toàn quốc được tổ chức. Có một phần tự tin trong người nên đăng ký thi luôn.


Ăn chơi sợ gì mưa rơi. Lần này thì xác định thi là được giải nhất luôn mới máu mọi người ạ.


Đã máu rồi thì có biết bố cháu là ai đâu.


Đấy, được vào chung kết. Xong, bị loại ở TOP 10.


 
Thái nói: "Không sao, tiếp tục luyện tập và cố gắng hơn ở lần sau"


Đấy, nói chung là cảm thấy bản thân mình cũng không có gì quá nổi bật. Các thí sinh khác họ giỏi lắm, nên họ đoạt giải là điều xứng đáng rồi. 


Nhưng mà dù sao thì cũng phải dành cho chính mình một lời khen, vì… wow


"Lúc bắt đầu, có nghĩ mình sẽ làm được cơm cháo gì đâu. Chỉ nghĩ đơn giản là… ờ thì học cái nghề mà kiếm cơm thôi. Nhưng mà giờ, cũng muốn nhiều hơn thế rồi. Vậy là tuyệt rồi"


Oke, tốt. Chúc mừng bản thân vì sự cố gắng nhé. Cứ thế mà phát huy!


<< Bài viết trước

Bài viết tiếp theo >>


Các bài viết tâm sự khác của tác giả