Tiền của mình, hãy để vào túi của mình (Phần 2) | muacamxuc.vn



Phần 1 | Phần 2


Hồi sinh viên, tui có đi làm thêm ở một quán nhậu nọ. Thì có một lần, tui được một ông khách bo tiền.


Ông khách này nói chung là cũng say lắm rồi. Nhìn phong thái của ổng thì chắc cũng là đại gia, tại vì ổng rất phóng khoáng và từ tốn, lại được nhiều người trong bàn xem trọng nữa.


Thì lúc ấy cũng muộn rồi, sau khi tính tiền thì ổng bo tui 100k. Vấn đề ở chỗ là, lúc ấy tui dại lắm.

Tiền của mình, mình cầm mới là chắc ăn nhất

Một tay thì ổng cầm tiền, còn một tay thì ổng cứ vỗ vai tui rồi khen tui giỏi này giỏi kia, bảo là sinh viên mà chăm chỉ đi làm thêm vậy đó.


Lúc đó tui còn trẻ, còn ngại ngùng lắm. Thấy bo 100k cũng mừng chứ. Đi làm cả buối tối tiền lương có được 100k đâu.


Muốn cầm ngay và luôn chứ, nhưng mà ngại. Nên cứ thong thả, dạ dạ vâng vâng, cứ lịch sự lắng nghe những lời ổng nói. Nào là khuyên tui "Cố gắng lên nhé", rồi là "A quý những đứa sinh viên mà chịu khó lắm", bla bla…


Haizz. Lẽ ra, điều tui nên làm nhất vào lúc đó, là cầm ngay tờ 100k ấy và nhét vào túi, 2 tay nắm lấy tay ổng và cảm ơn rối rít: "Cảm ơn anh, e cảm ơn a nhiều lắm ạ. A bo cho e nhiều vậy e vui lắm". 


Rất tiếc, tui đã quá thong thả, ngại ngùng, và chính sự thiếu dứt khoát ấy của tui, đã khiến tui tuột mất đi số tiền ấy. 


Lý do là vì: vợ của ổng ngồi ghế bên cạnh. Và bà chị này thì có vẻ như là không hề thích mấy người nhân viên quèn như tui đâu. Tui nhìn thái độ là tui biết. Ông anh này chắc là từng trải nhiều rồi nên ổng quý những người nhân viên như tui. Chứ còn bà chị sang chảnh kia thì không hề. Thái độ của bả rất khó chịu. Bả vươn người tới và giật lấy tờ tiền trên tay ông anh kia rồi nói:


"Anh cho nó gì mà lắm thế. Cho 20k được rồi". Nói xong, bả cất tờ 100k ấy vào chiếc ví nhỏ nhỏ xinh xinh của bả, và lôi ra tờ 20k đưa cho tui:


"Cầm đi em"

Tiền của mình, nằm trong túi mình mới là chắc nhất

Tất nhiên, lần này thì tui cầm ngay và luôn rồi.


Đấy. Phần 2 này tui chỉ muốn bổ sung thêm một góc độ khác cho câu chuyện của mẹ tui ở Phần 1 thôi.


Nhưng ý của tui ở Phần 2 này là: "Tiền của người khác, nhưng một khi đã là của mình, thì hãy nhanh chóng để nó vào trong túi của mình" 


Cũng giống như tờ 100k kia vậy. Trên lý thuyết, nó đã là của tui rồi. Người ta đưa cho tui, và bảo là bo cho tui rồi mà. Đúng không?


Nhưng mà vẫn mất. Là vì tui đã không nhét nó vào túi của mình. Tui để nó trên tay của người khác. 


Từ hôm ấy, tui luôn dặn lòng: Miễn là tiền của tui, tui sẽ nhét nó vào túi của tui ngay.


Có lần, bạn tui nợ tiền tui. Sau rất nhiều cái hẹn, thì cuối cùng nó cũng hỏi: Mày muốn tao chuyển khoản luôn hay chiều nay gặp rồi tao đưa tiền mặt cho?


Tất nhiên là tui muốn nó chuyển khoản ngay và luôn rồi. Không có chiều nay chiều mai gì hết. Tiền phải vào túi của tui ngay và luôn. Now! Ai mà biết bạn tui nó sẽ lại phát sinh chuyện gì mà hoãn việc trả tiền cho tui tiếp cơ chứ


Hay ở một ví dụ khác. Ông anh tui bán quán ăn. Thì có một lần nọ, có 5 vị khách quen vào quán ổng và ăn uống no say. Không biết là vô tình hay cố ý, mà cả 5 vị khách này đều đi về mà không ai thanh toán.


Vì là khách quen nên ông anh tui cũng không có để ý, nên khách về hết lúc nào ổng cũng không có biết.


Vậy là ông anh tui phải gọi điện cho 5 vị khách kia để hỏi chuyện tiền nong vụ này. Gọi ông thứ nhất thì ông ấy bảo là "Bữa nhậu này do ông thứ 2 thanh toán". Gọi ông thứ 2 thì ông thứ 2 bảo là "Có biết đâu, tưởng bữa nhậu này do ông thứ 3 thanh toán chứ". Hỏi ông thứ 3 thì ổng bảo ổng chỉ được mời tới thôi. Ổng không biết.


Vâng. Như các bạn thấy đấy. Cả 5 ông này đều lầy như nhau. Việc thanh toán tiền sẽ không khó khăn như thế này, nếu như ông anh tui giải quyết chuyện này ngay khi họ còn ở trên bàn nhậu.


Nhưng không, tiền của ông anh tui bây giờ đang nằm ở trong túi của người khác. Tiền của mình mà nằm trong túi của người khác thì chắc chắn là không ổn rồi!


Bài tiếp theo >>

<< Bài trước đó


Xem thêm các bài viết tương tự