Tiền của mình, hãy để trong túi của mình (Phần 1) | muacamxuc.vn

Phần 1 | Phần 2


Hôm nay, mẹ tui lại "rút tiền ra khỏi túi"


Sáng hôm ấy, mẹ tui bảo là lên Ủy ban xã để nghe họ trình bày gì đó về vấn đề sức khỏe ấy.


Thì tui cũng không rõ, nghĩ chắc là lên nghe cán bộ xã phổ biến gì đó để người dân có nếp sống và suy nghĩ văn minh hơn thôi.


Ấy thế mà khi về, mẹ tui ôm theo một cái bếp điện. Xong rồi còn bảo với chị tui là: "Chiều mày lên ủy ban mà mua cái nồi cơm điện kìa. Họ đang giảm giá đó"


Tui nghĩ "Wtf? Cái quái gì thế? Sao lại lên ủy ban xã để mua hàng giảm giá?????"

Tiền của mình, hãy cứ để yên trong túi (Phần 1)


Vâng. Nhìn ra đường thì thấy mấy bà hàng xóm cũng đang trên đường về. Người thì ôm cái máy xay sinh tố, người thì ôm cái nồi cơm điện, người thì nồi niêu xoong chảo.


Rồi. Tui hiểu rồi đó. Lại là cái tụi chuyên tổ chức sự kiện để bán hàng giảm giá ở các vùng sâu vùng xa.


Sáng nay mới chỉ là buổi giao lưu nhẹ nhàng thôi, ai có sẵn tiền trong túi thì mua. Chứ chủ yếu là chiều nay nè. Chiều nay bà con cô bác mới về nhà lấy tiền lên. Họ bảo chiều nay còn giảm giá mạnh hơn nữa. Có  chương trình bốc thăm trúng thưởng nữa. Uầy.


Tui lại ngân nga bài thơ:

"Mẹ ơi đừng mua nữa!

Nhà mình còn tiền đâu?

Có cái tivi mầu

Hổng lẽ đem đi bán" 😑😑


Anh trai tui thì cố gắng giải thích, rằng đừng có tin tụi đó, hàng lởm đấy.


Tui thì thấy chát ơi là chát, vì cái bếp điện mẹ tui mua về có giá còn đắt hơn cả những cái cái bếp thuộc dạng đắt nhất mà tui từng thấy trong siêu thị nữa 😑😑


Còn mẹ tui thì cố gắng giải thích rằng: "Chắc không phải đâu. Họ bảo là hàng Nhật đấy. Hàng chuẩn họ mới dám bán ở Ủy ban như vậy chứ hàng lởm sao Ủy ban dám phê duyệt cho họ bán được"


Xài được 2 tháng thì cái bếp Nhật của mẹ tui ra đi một bên. Xài còn có một bên à. Mà họ có bảo hành bảo hiểm méo gì đâu. Tui còn chả biết tụi đó giờ đang ở đâu và cái bếp này là bếp của hãng nào nữa ấy. Có mấy chữ tiếng Nhật tui còn chả biết phát âm như nào.


Tui vừa kể cho bạn nghe xong một câu chuyện rồi hén. Okay. Tui sẽ kể bạn nghe thêm một câu chuyện nữa. Nhưng trước khi kể tiếp, tui muốn nói đến mục đích mà tui kể ra những câu chuyện này.


Đây là tui lấy những ví dụ nhỏ trong cuộc sống của tui thôi. Tui cũng không có nói là mẹ tui bị lừa đảo hay gì hết. 


Họ có lừa đảo hay không thì chuyện đó đã có pháp luật lo, tui chỉ muốn nói một ý chính đó là: Tui không nghĩ rằng chất lượng của những món đồ ấy là hợp lý với giá bán ấy. Thế thôi.


Okay. Thực tế là chúng ta cũng gặp nhiều những trường hợp khác kiểu như thế. Nó có thể tồn tại ở hàng trăm hàng nghìn phiên bản khác nhau.


Không biết mọi người như nào chứ tui thì cũng bị nhiều lần như mẹ tui lắm rồi. Ý tui không phải chỉ là chuyện bị lừa, mà là vấn đề… chúng ta rút tiền ra khỏi túi của mình quá dễ dàng và nhanh chóng.


Tui để ý rằng: Khi tui mua một cái gì đó, hoặc là chi tiền vào một việc gì đó mà có sự suy tính kỹ càng, có thể là một ngày, hai ngày, hoặc có thể là lâu hơn, hoặc là có sự so sánh, phân tích này nọ, thì rất ít khi tui đưa ra quyết định sai lầm lắm.


Nhưng, cứ 10 lần tui rút tiền ra hấp tấp, rút tiền ra một cách vội vàng, rút ngay tại thời điểm tui cảm thấy hứng thú nhất, phê nhất, thì y như rằng là 9 lần tui bị hớ, hoặc là bị lừa rồi. Hoặc nói nhẹ nhàng hơn đó là… hầu như những lần rút tiền vội vàng như vậy, đều là những lần sai lầm.


Cứ nhiều lần như vậy, thì tui rút ra được một nguyên tắc là:


"Cứ từ từ. Đừng vội. Tiền của mình cứ để yên trong túi của mình".


Tui không còn tin vào việc mình dễ dàng được ai đó đưa đến tận miệng một thứ gì đó béo bở, đến mức mà chỉ cần mình bỏ lỡ một cái là mất luôn đâu.


Tất nhiên, sẽ có những cơ hội béo bở như thế đến với bạn thật. 


Nhưng, vì cuộc sống này có quá nhiều cám dỗ, nên tui khuyên bạn một điều thật lòng, đó là:


"Tiền của mình vẫn còn nằm trong túi của mình, thì điều đó mới thực sự là điều quan trọng nhất."


Trong lúc rối ren, đầu óc bạn nhảy loạn cả lên. Bạn đang đứng trước một cơ hội mà tỷ lệ thắng là 9, tỷ lệ thua là 1. Tui cũng khuyên bạn là không nên bỏ tiền vào vụ đó.

 
Tiền còn nằm trong túi, thì điều đó mới là quan trọng nhất


Vấn đề ở đây không phải là chuyện tỷ lệ thắng thua.


Mà là… bạn đang căng thẳng, tim bạn đang đập rất nhanh, lý trí bạn lúc này bị mê muội rồi. Vì đây là một khoảnh khắc diễn ra rất nhanh, nên rất có thể bạn sẽ bị lừa. Tỷ lệ 9-1 mà bạn nhìn thấy có thể là một cái bẫy mà kẻ xấu cố tình tạo ra cho bạn thấy, để bạn rút tiền ra khỏi túi.


Vì vậy, nếu bạn cảm thấy mình đang ở trạng thái vô cùng sáng suốt, bình tĩnh và hoàn toàn nhạy bén trong khoảnh khắc đó. Thì bạn cứ làm theo lý trí mách bảo.


Còn tui, tui sẽ không tham gia những trò chơi đó. Bởi như tui nói ở trên đó, tui không thích bị ai ép mình phải đưa ra những quyết định ngay và luôn.


Vì tui biết mình không phải là một người có đầu óc nhanh nhạy, tui biết thừa khả năng của mình như thế nào rồi. Nên nguyên tắc của tui luôn là… chỉ quyết định sau khi đã có sự suy nghĩ kỹ càng. Nếu không được phép suy nghĩ lâu, tui thà bỏ lỡ cơ hội đó, bảo toàn số tiền trong túi của mình. Chứ không 5 ăn 5 thua để đưa ra quyết định chớp nhoáng.


Oke nhé. Hãy cứ để tiền trong túi. Tiền của mình nằm trong túi của mình thì là chắc ăn nhất.


Vì bài viết cũng khá là dài rồi, nên mình xin phép cắt ra thành 2 phần cho dễ đọc nhé.


Đọc tiếp phần 2 >>

<< Bài viết trước đó