Tâm sự #27: Ký ức ảo và sự để tâm | Tự truyện | Tâm sự đêm khuya

Mến chào bà con cô bác, các anh chị gần xa nhá 👋

Tui cũng không để ý là 10 ngày rồi tui không update bài viết mới đấy. Thông cảm cho tui nhá, tại dạo này nhiều chuyện đau đầu xảy ra lắm. Huhu


Thôi. Tại vì lâu rồi không viết bài, nên hôm nay, tui sẽ viết một bài thật dài cho các bạn ngợp luôn nha. ^^


Đùa đấy, bài này lỡ có dài quá thì thông cảm cho tui nhé. Đêm nay tui quyết định viết theo mạch cảm xúc của mình mà không cần biết trước mình sẽ viết gì 😅😅


Tự truyện: Ký ức ảo và sự để tâm.
Tác giả: Vẫn là tui, Đinh Công Thái


Tui cũng không muốn viết về chủ đề gì sâu xa đâu. Dạo gần đây, trí nhớ tui nó cũng hơi kém. Chắc là vì hồi trước, tui phá sức quá, thức khuya rồi ăn uống linh tinh quá nên giờ cơ thể nó bị ảnh hưởng đây mà.


Tiện đây, tui sẽ viết một bài nói về chủ đề trí óc của chúng ta luôn nhé!


Theo bạn, liệu trí nhớ của chúng ta có thực sự kém hay không? Hay đó chỉ là sự nguỵ biện cho một lý do khác của bản thân?


Phần 1: KÝ ỨC ẢO


Vô vàn những ký ức đang tồn tại trong trí nhớ của bạn. Nhưng rất có thể, một trong số chúng không hề có thật! Bạn có tin không?


Tui là một người có thể nói là khá nội tâm. Tui có thói quen lưu lại rất nhiều những ký ức của quá khứ, của tuổi thơ.


Thậm chí, nói ra thì có thể ít ai tin, nhưng tui vẫn còn lưu lại cả một bầu trời ký ức từ cái thời tui còn 2,3 tuổi cho đến bây giờ cơ.


Tui không biết mọi người có nhớ được nhiều giống như tui không. Nhưng kệ đi, tui cứ kể ra, biết đâu mọi người cũng đồng cảm.


Để tui kể bạn nghe một ký ức xa nhất trong cuộc tui mà tui có thể nhớ được. (À. Tui viết theo mạch cảm xúc nên lỡ có lan man các bạn thông cảm nhé!)


Năm ấy, tui nhớ là mình khoảng 2 tuổi. Tui cũng không chắc lắm, chỉ nhớ là hôm đó mình đang chạy rất chập chững. Hôm ấy, Ba mẹ để tui chơi một mình với quả bóng nhựa.


Và lúc ấy, tui nhớ là... sau một lúc sút bóng bay lung tung, thì tui đã sút quả bóng bay thẳng vào đầu của Ba tui.


Và tui nhớ rất rõ nét mặt của tui lúc ấy. Đó là sự sợ hãi. Tui rất sợ Ba tui sẽ đánh tui. Tui nhớ rất rõ cái cảm giác ấy trong đầu cậu bé ấy!


Tui nghĩ, lý do tui nhớ được khoảnh khắc ấy, là do nổi sợ hãi. Tui đã đọc nhiều bài viết trên mạng, người ta thường nói như vậy. 


Người ta bảo rằng: Những khoảnh khắc nào trong cuộc sống mà tạo ra các tác động mạnh mẽ vào trí óc của chúng ta, thì khoảnh khắc đó sẽ được chúng ta nhớ lâu hơn.


Đó có thể là một khoảnh khắc khiến chúng ta cực kỳ sợ hãi. Đó cũng có thể là một khoảnh khắc khiến chúng ta cực kỳ xúc động. Đó cũng có thể là một khoảnh khắc mà nó khiến cho chúng ta đau đớn, tổn thương.


Và trong tình huống mà tui kể lúc nãy, tui đã rất sợ hãi. Tui đã nghĩ về những điều sắp diễn ra. Tui nghĩ "Ba tui sẽ trợn mắt lên quát mắng, và đánh tui". Nhưng không, ông ấy chỉ ném quả bóng lại cho tui, rồi tiếp tục trò chuyện với một người nào đó.


Không hề có một lời quát mắng nào với tui cả.


Mà lạ lắm, ký ức của tui nó giống như một bức tranh nham nhở vậy. 


Tui có thể nhớ rất rõ khung cảnh ngôi nhà của tui lúc đó. Tui có thể nhớ được cách bài trí một số đồ vật trong nhà tui thời điểm đó, một số thứ bừa bộn rơi vãi trên nền nhà. Tui có thể hình dung ra được cảnh tượng lúc ấy luôn ấy.


Thế nhưng, cái người mà ngồi bên cạnh Ba tui lúc ấy, nói chuyện với Ba tui lúc ấy là ai? Tui có một cảm giác quen quen nhưng không thể nào nhớ được đó là ai.


Trong miền ký ức của tui, người đó và Ba tui luôn ngồi quay lưng lại với tui. Họ nói chuyện gì đó với nhau rất vui vẻ.


Còn tui, là một cậu nhóc 2 tuổi đang chập chững chơi đùa cùng với một quả bóng nhựa. Hết! Đoạn phim ký ức xa nhất trong trí nhớ của tui chỉ vỏn vẹn bấy nhiêu đó.


Và rồi, hàng nghìn ký ức khác như thế vẫn đang tồn tại trong tâm trí của tui. Mỗi ký ức đó đối với tui, cũng giống như một file video full HD vậy, chân thực đến không tưởng. Bất cứ lúc nào tui muốn, đều có thể mở một file nào đó lên để thưởng thức.


Nhưng, tui vẫn thường xuyên tự hỏi: Liệu, có chắc tất cả mọi ký ức đang tồn tại trong đầu tui... đều là có thật không?


Tui đặt ra câu hỏi này là bởi vì… có một lần, có một sự việc hy hữu đã xảy ra.


Từ nhỏ đến lớn, thi thoảng trong đêm, tui vẫn thường xuyên dành ra một khoảng không gian tĩnh lặng... để hồi tưởng, để sống lại là chính mình trong những tình huống cụ thể… mà nó đã từng xảy ra trong ký ức của mình.


Nhưng… có một lỗi đã xảy ra. Giống như một bộ phim vậy. Trong số những ký ức rất thật ấy của tui, có một cảnh tượng mà mãi sau này tui mới biết là nó không hề có thật


Đó là cảnh tui cùng mẹ đang đi trên một con đường đất đỏ bazan. Tui lúc ấy còn rất nhỏ. Tui đã cầm lấy tay mẹ và bảo "Về đi mẹ. Mẹ ơi! Con muốn về!"


Hồi đó, tui thường hay hồi tưởng lại tình huống này. Có khi, tui nhập vai vào cảnh tượng ấy luôn. Nhập tâm vào để cảm nhận được cái nắng trên con đường ấy, để cảm nhận rằng mình vẫn còn là một đứa bé, và mẹ vẫn còn là một người phụ nữ trung niên. Hai mẹ con vẫn đang dắt tay nhau đi trên con đường đó.


Thế nhưng, đó là một ký ức ảo!


Đọc đến đây, có lẽ nhiều người sẽ cảm thấy… tui là một người có vấn đề về đầu óc đúng không?


Buồn cười thật. Một chuyện không hề có thật, làm sao chui vào trong đầu tui, biến thành một ký ức chân thực đến thế cơ chứ?


Vâng. Và đây là nguyên nhân.


Lúc tui còn nhỏ xíu, có một đêm nọ tui lên cơn sốt. Và mẹ tui đã chăm tui cả đêm. Mẹ lấy khăn ướt đắp lên trán cho tui, làm nước chanh cho tui uống nữa.


Thế nhưng, tại vì lúc ấy tui đang bị sốt, nên tui mê sảng các bạn ạ.


(Không biết các bạn có hiểu từ mê sảng không nhỉ? Hay có thể nói là mơ sảng ấy? Tức là: cơ thể nửa tỉnh nửa mơ. Nằm mê man trong sự mệt mỏi. Mơ linh tinh và nói ra miệng ấy)


Khoảng khắc mà tui đi cùng mẹ trên con đường đất đỏ ấy, chính là giấc mơ của tui trong cơn mê đó đó các bạn.


Vì đêm đó tui bị sốt, nên tui rất mệt. Lúc đó, tui đã mơ thấy mình và mẹ đi trên một con đường rất nắng. Bạn biết không, cái nắng Tây Nguyên năm ấy nó phả vào con đường đất đỏ Bazan, cùng với những đám cây cháy vàng hai bên đường tạo thành một khung cảnh oi ả thực sự mà không ai ưa nổi.


Cái nắng nóng trong giấc mơ ấy, hóa ra, lại là cơn nóng trên đầu tui trong lúc sốt. Tui mơ thấy mình quá kiệt sức rồi, cảm giác như mình bị say nắng không thể đi tiếp được nữa, nên tui đã bảo mẹ rằng "Mẹ ơi về đi. Con muốn về!". Tui thực sự muốn về vì trong người cảm thấy rất nóng và đuối.


Đúng như vậy đấy. Mọi thứ đều không có thật, tui chỉ bị mê sảng, và nói sảng trong cơn mê.

Ký ức ảo | muacamxuc.vn


Mặc dù đang mê man, nhưng tui vẫn nhớ là mẹ đã nói với tui là: "Khổ lắm. Mình đang ở nhà mà còn đòi về đâu nữa hả con?"


Và tất nhiên, câu nói ấy của mẹ tui cũng được tui đưa vào trong cơn mơ một cách vô thức. Trong mơ, mẹ cũng quay sang và nói với tui: "Khổ lắm. Mình đang ở nhà nhà mà còn về đâu con"


Tui không hiểu là tại sao, bao nhiêu chuyện không nhớ, mà lại đi nhớ một giấc mơ.


Thế rồi, nhiều năm trôi qua, có lẽ trí nhớ của tui đã có sự nhầm lẫn. Nó đã xếp giấc mơ ấy vào cùng vị trí với những ký ức có thật khác.


Giấc mơ đó, có lẽ là nó đã tạo ra một cảm xúc quá mạnh trong trí nhớ của tui. Nó quá chân thực, nên tui nghĩ, bộ não của tui đã có sự nhầm lẫn.


Và giấc mơ ấy, nó đã vô tình trở thành một ký ức có thật mà tui vẫn thường xuyên nhớ về. Thậm chí, nhiều khi tui còn nhớ về cảnh tượng đó và tự nghĩ "Ngày ấy thật tuyệt làm sao, ước gì được quay lại đó một lần nữa nhỉ". Mà tui không hề hay rằng, đó không phải là một khoảnh khắc có thật.


Nghe có vẻ khó tin nhỉ, nhưng đó lại là sự thật!


Mãi đến sau này, có một lần nọ, tui nằm vắt tay lên trán và hồi tưởng về những chuyện ngày xưa, thì vô tình lúc ấy, cái cảnh "mẹ tui chăm sóc tui lúc đang bị sốt hôm ấy" đột ngột xuất hiện và xen ngang. 


Bạn biết rồi đấy, khi chúng ta đang hoài niệm một cách miên man, thì hết cảnh này đến cảnh khác sẽ tranh nhau xuất hiện, chúng ta đâu có kiểm soát đâu!


Nhưng đó là lần đầu tiên tui tái hiện lại cảnh mẹ tui chăm mình lúc đang ốm. Không biết tui viết như này mọi người có hiểu không nhỉ?


Đại loại là khoảnh khắc đó đã từng xảy ra, nhưng tui chưa bao giờ nhớ về. Và hôm nay là lần đầu tiên, tui cũng không có cố tình, chỉ là mình đang suy nghĩ miên man cảnh này sang cảnh khác thì cảnh đó đột xuất hiện mà thôi.


Và tui cũng hơi bất ngờ. Vì trước giờ, trong đầu tui hoàn toàn không có ký ức nào về cảnh ấy. Nhưng giờ mới đột ngột nhớ ra.


Và cũng nhờ thế, mà tui đã nhớ ra tất cả. Rằng đêm hôm ấy, tui bị sốt, và tui đã mê sảng.


Khoảnh khắc tui cùng mẹ dắt tay nhau đi trên con đường làng ấy, khoảnh khắc mà tui vẫn thường hoài niệm ấy, nay tui mới ngỡ ngàng nhớ ra… rằng đó không phải là một ký ức có thật. Hóa ra, đó chỉ là một giấc mơ mà tui từng mơ thấy mà thôi.



Có lẽ, giấc mơ ấy đã quá cảm xúc, nên mới khiến tui nhớ mãi đến như vậy.


Tui đọc ở đâu đó rằng: Khoa học đã chứng minh "Khoảnh khắc nào được gắn liền với cảm xúc của chúng ta, thì chúng ta sẽ nhớ rất lâu". Có lẽ điều đó là đúng đấy!


Giống như cách tui nhớ về một bữa cơm vào một chiều mưa năm tui 7 tuổi vậy.


Có hàng chục nghìn bữa cơm đã diễn ra trong cuộc đời tui, nhưng duy nhất một bữa cơm mà tui nhớ rõ nhất. Đó là năm tui 7 tuổi. Tui chắc chắn là như vậy, bởi tui vẫn nhớ rõ những gì diễn ra hôm ấy!


Sáng hôm ấy, tui vẫn đi học, buổi học hôm ấy có môn Mỹ thuật. Vì đó là môn học tui thích nhất ở trường, nên tui nhớ kỹ lắm. Cứ tiết 3 của ngày thứ 6, là môn Mỹ thuật lớp 2.


Đi học về, tui chạy vào rẫy chơi cùng với Ba mẹ, đến tận 3,4h chiều thì trời mưa nên cả nhà đi giữa mưa về nhà. 


Một ngày trời mưa to và lạnh, chính xác là trời có mưa đá.


Tui nhớ chính xác cái cảm giác lạnh ơi là lạnh của thời tiết hôm ấy, tui nhớ rõ là tui đã ngồi sưởi ấm với Ba tui bên bếp lửa và tui đã nói với Ba là: "Trời lạnh quá Ba nhỉ"


Rồi tui nhớ là hôm ấy, sau một hồi loay hoay sưởi ấm, bụng tui đã đói. Tại vì mới tầm 3,4h chiều nên mẹ chưa có nấu cơm tối, thế nên là tui với Ba đã lục nồi cơm nguội. 


Tui nhớ rất rõ là Ba tui đã làm một chén nước mắm ớt, với chiên sơ qua một ít cá khô, và thế là hai cha con ngồi xổm ăn cơm nguội bên bếp lửa luôn.


Mà cơm hôm ấy ngon lắm. Nếu bảo tui mô tả, tui có thể mô tả rõ cảnh tượng diễn ra trong buổi chiều hôm ấy luôn. Tui có thể hồi tưởng ra được hình ảnh của bát cơm, con cá nó thế nào, nồi cơm được đặt trên một tờ bìa cát tông nó ra làm sao. 


Nhớ chiếc nồi đựng cơm đen thùi lùi màu nhọ nồi. Nhớ cả tiếng mưa trên chiếc mái ngói nhà tui. Thậm chí tui còn có thể hồi tưởng ra được những giọt nước mưa rơi xuống giữa nhà do vài viên ngói bị hở, và nhớ được chiếc nồi Ba để ở giữa nhà để hứng những giọt mưa ấy rơi xuống nữa.


Sau tất cả, tui chỉ muốn nói rằng: Trí nhớ của chúng ta đều tốt. Chúng ta đều có thể nhớ rất rõ những cảnh tượng như thế, dù đã trôi qua hàng chục, hay vài chục năm trời. Nhưng tại sao, khi lớn lên, chúng ta lại hay quên và nhầm lẫn đến như vậy?


Đó là vì: Hồi nhỏ, chúng ta đã sống trọn vẹn khoảnh khắc ấy. 


Trong khoảnh khắc ấy, tai tui đã không làm nhiệm vụ gì khác ngoài việc lắng nghe tiếng mưa rơi, và nghe những gì Ba tui nói. Mắt tui đã không làm gì khác ngoài việc ngắm nhìn những đồ vật đang ở quanh tui. 


Nói nôm na, hôm ấy, tui đã dành hết mọi giác quan để tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc chiều mưa ấy. Thế nên, ký ức ấy được lưu lại trong tui một cách hoàn hảo.


Còn lớn lên thì sao? Chúng ta không hề sống cho thực tại!


Chúng ta thậm chí còn không thể nhớ được là… hôm qua, chúng ta đã ăn cơm với món gì, các món ăn ấy trông nó ra làm sao, mùi nó như thế nào. 


Nếu ai đó hỏi chúng ta rằng: "Hôm qua, lúc mày đang ăn tối ở quán A, mày có nhớ cô gái ngồi trước mặt không? Mày có nhớ cô gái đó mặc áo màu gì không, tóc đen hay tóc vàng?"


Chắc có lẽ, đó là một câu hỏi khó.


Ví dụ như thế. Thì nói chung là càng lớn, chúng ta càng không để tâm đến thực tại. Và chính sự không để tâm đó, chính là nguyên nhân khiến chúng ta ngày càng nhớ ít đi.


Không chỉ là trong các ví dụ kể trên, mà còn vô vàn những câu chuyện khác trong cuộc sống, chỉ cần bạn không để tâm, thì những gì diễn ra xung quanh bạn, những hình ảnh, những âm thanh, những mùi vị… chúng đều sẽ đến và rời đi thật nhanh như chưa từng tồn tại trong trí nhớ của bạn vậy!


Bạn đang trò chuyện cùng với một chàng trai nào đó, nhưng mắt và tai lại hướng về chiếc điện thoại đang mở phim của bạn. Thì chắc chắn rằng: khoảnh khắc trò chuyện với chàng trai ấy, sẽ nhanh chóng biến mất khỏi trí nhớ của bạn thôi.


Những gì mà bạn nhớ được rất có thể chỉ là: Tao và anh chàng đó có ngồi với nhau 1 lần ở quán… Hết.


Tui nghĩ, không phải là trí nhớ của chúng ta tệ, chỉ là do không để tâm mà thôi. Phần 2 tui sẽ nói rõ hơn nhé!


Phần 2: KHÔNG ĐỂ TÂM


KHÔNG ĐỂ TÂM góp phần khiến chúng ta bị suy giảm trí nhớ.


Khỏi nói lý thuyết nhiều. Lại lấy ví dụ tiếp nhé!


Hồi học sinh, có lần, tui lén mua một món đồ nhưng lại sợ mẹ tui biết.


Nên tui đã đi quanh nhà, cố gắng tìm một vị trí nào đó mà tui nghĩ là hợp lý để giấu nó mà không bị mẹ phát hiện.


Tui đã nhìn vào gầm giường, tưởng tượng xem món đồ khi đặt vào chỗ này thì sẽ trông như thế nào, liệu có dễ bị nhìn thấy không.


Nhưng lại thấy không ổn, tui lại quay sang chiếc tủ đồ. Tui định nhón chân lên và đặt món đồ ấy lên phía trên tủ.


Nhưng không, tui chỉ làm điều đó trong tưởng tượng thôi. Tui thấy cũng không ổn, vì tui tưởng tượng đến cảnh nó sẽ bị bụi bẩn bám vào.


Thế rồi, tui nhìn sang cái tivi. Tui thử kéo cái tivi ra, và giấu nó ở phía sau. Sau đó, tui lùi ra xa và ngắm nghía xem có oke không.


Vừa lúc ấy, tiếng chuông điện thoại reo lên.


Trong khoảnh khắc đó, tự nhiên tui lại thấy bất an, thế là tui lôi món đồ ấy ra lại.


Tui cũng chẳng mấy để tâm đến những hành động mà tui làm sau đó đâu. Cụ thể là tui đã mở đại một cái ngăn tủ ra, rồi quăng món đồ ấy vào đấy, sau đó đóng lại.


Tui chạy thật nhanh ra nghe điện thoại kẻo nó tắt.


Dự định của tui lúc ấy là để tạm món đồ vào đấy thôi, lát nghe điện thoại xong sẽ lấy ra rồi đi tìm chỗ giấu tiếp.


Thế nhưng, sau khi nghe điện thoại xong thì tui lại có việc gấp phải đi. Thế là tui chạy xe đi luôn, có còn nhớ đến món đồ ấy nữa đâu.


Rất lâu sau đó, tui đã đi tìm món đồ ấy. Trong vô thức, tui đã đến chỗ cái tivi. Tui ung dung kéo cái tivi ra, như thể là tui biết chắc món đồ đang ở đấy vậy.


Và rồi, chuyện động trời đã xảy đến, tui không thấy món đồ ấy nữa.


Tui bắt đầu hoang mang. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy. Món đồ của tui đâu rồi. Tại sao nó lại không còn ở đây nhỉ.


Tui ngồi xuống và bắt đầu hồi tưởng: "Chắc chắn là nó đã ở đây. Tui chắc chắn 100% luôn. Tại vì, tui nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy.


Tui nhớ rất rõ các thao tác lúc ấy của mình, tui nhớ mình đã kéo chiếc tivi ra như thế nào, và đặt món đồ ấy vào đấy ra làm sao.


Tui nhớ rõ túc tui cất món đồ ấy vào đây, màn hình tivi đang chiếu chương trình thế giới động vật. Tui nhớ rất rõ là chiếc điều khiển tivi được đặt trước mặt cái tivi, bụi bẩn rất nhiều ở phía sau.


Tui thậm chí còn nhớ rất rõ là hôm ấy, mình đã định đặt nó vào gầm giường, nhưng rồi lại thôi. Tôi cũng nhớ rất rõ là mình đã định để nó ở phía trên tủ đồ, nhưng rồi tui không để lên đó.


Đấy. Rõ ràng là trí nhớ tui tốt mà. Tui nhớ rất rõ. Tui đâu có quên chi tiết nào đâu.


Thế nhưng, tui đã không hề nhớ đến hành động: Bỏ món đồ ấy vào ngăn kéo, sau đó đi nghe điện thoại.


Bởi khoảnh khắc đó đã diễn ra quá nhanh, và đầu óc tui lúc ấy không hề để tâm đến hành động đó. Tai tui lúc ấy chỉ tập trung vào tiếng điện thoại, mắt tui chỉ nhìn về phía có chiếc điện thoại.


Hành động vứt món đồ vào tủ và chạy đi, có lẽ nó đã diễn ra quá hời hợt và nhanh chóng. Quá ít hình ảnh và tiếng động của chiếc ngăn kéo được nạp vào não tui lúc đó, để tui có thể tại hiện lại vào hôm nay. Tui nghĩ nguyên nhân chính là thế.


Còn những gì diễn ra trước đó, tui nhớ. Tại vì mắt tui hết sức tập trung, và tai tui cũng thế. Tui đã rất để tâm đến các thao tác của mình. Tập trung đến mức, có thể nghe thấy được những gì mình đang nghĩ trong đầu lúc ấy.

 
Sự để tâm | muacamxuc.vn

Trong các tình huống khác ngoài cuộc sống này cũng vậy. Tui nghĩ, tất cả người trẻ đều có trí nhớ tốt. Chẳng ai gọi là não cá vàng cả. Chẳng có ai gọi là hay quên cả. Tất cả đều chỉ là hậu quả của việc không để tâm mà thôi.


Thời còn thiếu niên, tui rất hay quên luôn. Bất cứ thứ gì mà tui "để tạm" ở đâu đó. Hầu như tui đều sẽ quên và bị mất.


Đến chiếc chìa khóa xe, mười lần vào quán ăn là mười lần như một, cả mười lần tui đều để quên, lúc ra đến xe mới nhớ và quay lại lấy.


Nhưng rồi sau này, bị mất đồ nhiều, bị trải qua nhiều khoảnh khắc tiếc nuối, đau khổ vì để mất cái này cái kia, tui mới để tâm nhiều hơn.


Trí nhớ tui vẫn vậy thôi. Làm gì có chuyện được cải thiện. Nhưng tại vì biết sợ, nên mỗi khi vào quán ăn, tui lại nhét chùm chìa khóa vào túi quần cho chắc. Điện thoại cũng thế, bỏ trong quần cho chắc, hồi trước thì hay bỏ trên bàn ăn lắm.


Ngày xưa cứ quen tay, bất cứ thứ gì cầm trên tay mà thấy vướng víu, chắc chắn là tui sẽ tìm chỗ đặt xuống. Mà đặt ở đâu thì… hên xui, có khi tui nhớ có khi không (Tại vì lúc đặt xuống có để tâm đâu mà nhớ).


Nhưng giờ, để cái gì xuống chỗ nào, là phải loading cho mọi thứ đi vào bộ não mình đã. Phải suy nghĩ xem để đây có oke không cái đã rồi mới để. Thậm chí, tui còn phải lên phương án B nữa. Ví dụ, tui sẽ để ở chỗ khác thay vì chỗ này, bởi vì: để chỗ này, quên là mất, để chỗ khác, quên thì chắc chắn vẫn còn.


Tức là như thế. Nếu để tâm, bạn sẽ khó quên. Thậm chí, nếu thực sự để tâm, bạn sẽ có những phương án tối ưu hơn trong cách hành động của mình. Bạn sẽ nghĩ ra được nhiều phương án khác ít rủi ro hơn, so với việc là bạn cứ hành động một cách hời hợt và không có tâm.


Cũng giống như, bạn vừa đọc sách vừa xem youtube vậy. Hời hợt như vậy thì chắc chắn là… bạn sẽ nhớ được những gì bạn xem được trên youtube hơn thứ bạn đọc được trong sách đấy. Hoặc có thể là… bạn chả nhớ gì cả, kể cả thứ bạn đọc lẫn thứ bạn đang xem trên youtube.


Bài viết tiếp theo >>

<< Bài viết trước đó

Bài mới nhất


Cảm ơn bạn nếu đã kiên trì đọc hết bài tâm sự rất dài lần này. Nếu bạn muốn xem thêm các tâm sự khác của tui nữa, thì nhớ thường xuyên ghé website muacamxuc.vn nhé! Đừng quên nút like bên dưới ^^