Con không biết | Blog muacamxuc.vn

Bạn đã đọc bài viết "Biết gì mà làm con ơi" mình đăng hôm bữa chưa nhỉ?


Bài này chính là phần tiếp theo của bài viết đó đó. Ahihii


Tèo muốn làm gì mẹ cũng không cho

Chuyện là… nhiều lần Tèo xin mẹ làm việc này việc kia, nhưng Tèo đều bị mẹ mắng "Mày biết gì mà làm".


Tèo bổng hiểu ra một điều:


"À thì ra, cuộc sống này là như vậy. Việc gì mà mình không biết làm, thì mình... không được làm"


Trong giây phút đó, đầu Tèo bổng nhiên bừng sáng.


Tèo nghĩ: "Đúng rồi, từ nay, mình sẽ không biết quét nhà rửa bát, không biết nấu cơm dọn dẹp, không biết đi mua cái này cái kia cho mẹ. Đúng rồi"


Tóm lại, việc gì mà mẹ Tèo thường bắt Tèo làm, từ nay, Tèo nhất định là sẽ không biết.


Nghĩ là làm.


Tối hôm ấy, mẹ Tèo sai Tèo rửa rau để ăn tối.


Tèo đang say sưa chơi game, nghe mẹ bắt đi rửa rau thì bực lắm. Tèo liền dồn hết mọi sự bực tức trong lòng, thốt ra một câu trả lời thật sự tự tin và mạnh mẽ…


"Con không biết làm. Mẹ đi mà sai anh Hai ấy"


Sau câu trả lời đầy nam tính ấy... là một cây chổi bay thẳng vào mặt Tèo. 


Tèo thầm nghĩ: "Mẹ mình đúng thật là vô lý. Mình không phục"


Mà đúng là như vậy thật. Hôm bữa, mẹ Tèo đang rửa rau, Tèo bay vào dành rửa thì bị mẹ chửi "Thôi mày đừng có lắm chuyện, biết gì mà làm. Vào nhà chơi để tao làm cho nhanh không ba mày đi làm sắp về đến nơi rồi đây này!"


Một lần khác, Tèo nhỡ tay làm vỡ bình hoa của mẹ. Tèo sợ lắm!

 

Mẹ Tèo đi làm về thấy bình hoa bị vỡ, liền tức giận hỏi: "Thằng Tèo! Mày làm vỡ bình hoa đúng không?"


Tèo vừa run vừa đáp: "Con không biết"


Tèo vẫn sống với phương châm của mình: Chỉ cần mình không biết, mình sẽ không phải chịu trách nhiệm với bất cứ điều gì cả.


Thế nhưng, mẹ Tèo nào có dễ dàng bỏ qua. Bà ấy đi tìm cây chổi để nói chuyện với Tèo.


Nhưng lần này, Tèo nhanh chân hơn. Tèo đã kịp thời bỏ đi vì cảm nhận được tai họa sắp xảy ra với mình.


Mẹ Tèo thì không ngừng chửi mắng: "Mày liệu hồn đứng lại đó. Mày làm vỡ chứ không ai hết"


Tèo đâu có dại mà đứng lại. Tèo bước đi thật nhanh, nhưng vẫn không quên hét lên thật to châm ngôn sống của mình:


"Con không biết. Không biết không biết không biết…!!!!"

Lớn lên, Tèo vẫn không quên cách mẹ dạy mình. Tèo vẫn sống với châm ngôn ấy: "Việc gì không biết thì không làm. Việc gì không biết thì không cần phải chịu trách nhiệm"


Rất lâu sau này, Tèo mới nhận ra mình sống lỗi. Đừng như Tèo bạn nhé. Và nếu bạn là những người làm cha làm mẹ, cũng đừng dạy con như cách cha mẹ Tèo dạy Tèo nhé!


Tôi muốn bạn xem tiếp những bài này: 👉 Những đứa trẻ không hề ngốc nghếch

👉 Đừng để mắc bẫy (Phần 1)

👉 Lạm phát và sự mãn nguyện