Có nhất thiết phải làm khó nhau như vậy không?

Một hôm, đứa con của bạn lại mắc lỗi. Một lỗi thật đáng trách.


Vẫn thói quen cũ, bạn lại nói ra những điều khó nghe, và vô vàn những đạo lý này kia.


Cha mẹ thường dạy dỗ con cái như thế này

Mục đích của bạn là tốt. Chỉ đơn giản là: Bạn muốn nói cho nó hiểu. Nói cho nó thấm. Nói cho nó khắc ghi thật sâu, lần sau đừng có như vậy nữa.


Bạn biết rõ những lời nói của mình là rất gắt. Bạn cũng hiểu rằng, chẳng ai muốn nghe cả.


Nhưng bạn vẫn nói.


Chúng ta thường để bản năng chi phối

Có một sự thật rằng: Chúng ta thường xuyên làm theo bản năng. Dù có biết rõ là nó không hiệu quả, vẫn làm.


Khi bạn cãi nhau với người khác về một quan điểm gì đó. Người ta đã bịt tai lại và không muốn nghe nữa rồi...


Thậm chí là van xin bạn đừng nói thêm gì nữa, họ mệt mỏi lắm rồi. Bạn vẫn cố tranh cãi đến cùng, thậm chí hét thật to vào tai họ để ép họ phải nghe.


Đứa con của bạn đã khóc ướt nhòe cả cuốn sách rồi, bạn vẫn cố đánh nó, mắng nó, và bắt nó phải trả lời cho bạn là 8×7 bằng bao nhiêu.


Con bạn, nó đã khóc nấc lên thành tiếng, van xin bạn cho nó đi ngủ rồi, bạn vẫn cố hét vào mặt nó: "Đi rửa mặt ngay, rồi vào học tiếp!"


Dạy con như thế nào cho đúng đây?


Chúng ta có nhất thiết phải làm khó nhau như vậy không?


Có nhất thiết phải ép nhau vào những tình huống căng thẳng như vậy không?


Tôi thì chỉ nghĩ rằng, nếu ai mà ứng xử như trên, thì chắc chắn không phải vì muốn tốt cho người khác.


Đúng hơn là họ muốn thỏa mãn cơn thịnh nộ của họ.


Họ mượn cớ là muốn tốt cho người khác, cho con họ. Nhưng bản chất là muốn thỏa mãn cho chính cảm xúc của chính mình mà thôi.


Hoặc nếu không phải như vậy. Thì chỉ có một lý do…


Đó là sự cố chấp.


Biết rõ cách mình làm sẽ không mang lại hiệu quả, nhưng vẫn làm.


Đó rõ ràng là sự cố chấp. Đúng không?


Mời bạn đọc tiếp: Những đứa trẻ không hề ngốc nghếch 

Biết gì mà làm con ơi

Tôi đã vứt bỏ đam mê như thế nào?