Ủa rồi ổng bị điên hay gì? | Câu chuyện giúp bạn không đi lạc lối giữa dòng đời

Có một kiểu người lạ lắm. Lấy sự bất hạnh làm hạnh phúc.

Có một kiểu người lạ lắm. Đang yên đang lành tự nhiên nghĩ rằng mình đang bất hạnh, và rồi đi tìm sự bất hạnh!

Ngày xửa ngày xưa, có một ông nọ tên Tào. (Tào trong từ Tào Lao chứ không phải Tào Tháo đâu nha các bạn).

Ngày xửa ngày xưa, có một ông nọ tên Tào

Nhà ông Tào thì cũng thuộc dạng khấm khá. Gia đình ổng thì khỏi nói rồi, cực kỳ hạnh phúc. Người người ngưỡng mộ, xóm làng ngưỡng mộ, ai cũng ao ước được như nhà ổng.

Thế rồi một hôm, ông Tào đi uống cà phê với một vị thánh nhân giàu có nào đó không biết. 

Ảnh minh họa

Suốt buổi cà phê, vị thánh nhân này cứ liên tục tâm sự là "Tôi giàu như bây giờ là vì ngày xưa tôi cảm thấy vợ tôi khổ vì tôi nhiều quá. Nhà tôi thì nghèo quá, nên lúc ấy tôi dặn lòng phải cố gắng nhiều hơn. Tôi không muốn để vợ con mình phải khổ nữa, bla bla…"

Không biết sau buổi cà phê ấy, ông Tào nghĩ gì mà đêm nào ổng cũng cứ vắt tay lên trán suy ngẫm suốt.

Sau nhiều đêm suy tư, cuối cùng, ông Tào cũng quyết định nói với vợ một điều: "Vợ à! Ngày mai, anh sẽ đi Hà Nội để làm một thương vụ bạc triệu. Tầm 3 tháng sau anh về!".

Ông Tào quyết định đi làm ăn để gia đình bớt khổ

À há! Hóa ra là sau cái lần cà phê với vị thánh nhân ấy, tự nhiên ông Tào cũng thấy nhà ổng còn nghèo các bạn ạ.

Rồi không biết ổng nghĩ gì mà ổng cũng thấy vợ con ổng khổ vì ông quá trời mới chết chứ.

Mặc cho vợ con khóc lóc hết nước mắt để can ngăn, ông Tào vẫn một mực lên đường với quyết tâm "kiếm thật nhiều tiền để VỢ CON BỚT KHỔ". Uầy!

muacamxuc.vn

1 tháng sau, mụ vợ mập mạp ngày nào của ông vì buồn phiền nhiều quá mà trở nên ốm nhom. Đứa con vui vẻ chơi đùa ngày nào của ông, giờ vắng cha mà đêm nào cũng khóc lóc.

Còn ông, đêm nào cũng gọi điện về cho vợ và an ủi: "Vợ chịu khổ vì anh nhiều rồi. Từ nay anh nhất định sẽ không để vợ con anh phải chịu khổ vì anh thêm nữa đâu". Wtf?

Ảnh minh họa =))

Vài tuần sau, con ổng bị bịnh. Vợ ổng gọi điện kêu ổng về quá trời.

Ổng trả lời: "Em chịu khó chăm con thay anh nhé! Anh không về được rồi. Ráng lên, hơn 1 tháng nữa thôi là anh về. Anh về rồi sẽ không để 2 mẹ con phải lẻ loi một mình nữa đâu!" 

Tôi tự hỏi: "Ủa rồi ổng bị điên hay gì?"

Blog này còn rất nhiều bài viết khác tương tự. Xem thêm nếu bạn thích, cũng như là ủng hộ tác giả blog nhé!

Và đừng quên nhấn like!