Đừng quên ăn mừng những chiến thắng! | Đừng tự tạo áp lực cho bản thân | Blog muacamxuc.vn

Nên đặt mục tiêu là "Vượt qua chính mình của hiện tại", hay là gắn cho chính mình một cái deadline rồi bám đuổi nhở?

Bài viết này nói về lối sống, giúp bạn làm mới tâm hồn. Bài viết không nói về công việc hay công thức thành công gì cả nhé các bạn, các anh và các chị! 

Các bạn nhớ giúp mình khúc trên để trong quá trình đọc, không bị quên mất mình đang đọc cái gì!


Có bao giờ, vì theo đuổi một mục tiêu nào đó quá lâu mà bạn quên mất tiêu luôn mục tiêu ấy không? =))

Có bao giờ bạn tiết ra quá nhiều cảm xúc tiêu cực như mỏi mệt, chán nản, bất lực… trong suốt quá trình theo đuổi một mục tiêu nào đó không?

Có bao giờ bạn đạt được một mục tiêu nào đó rồi, nhưng chính lúc này bạn lại chẳng còn mấy bận tâm đến nó không?

Tôi nghĩ là có đấy! Và chính vấn đề này cũng đã từng khiến tôi, cũng như các bạn, đã đánh mất đi rất nhiều thứ tốt đẹp trong suốt quá trình theo đuổi một mục tiêu nào đó trong cuộc sống…


Mà lẽ ra, những thứ tốt đẹp đó không đáng bị đánh mất một cách dễ dàng như vậy.

Tôi có cách hay cho bạn trong vấn đề này đây!

Đầu tiên, có lẽ chúng ta nên có một ví dụ cho dễ hình dung nhỉ? Lý thuyết nhiều rồi.

Ví dụ: Có một cô gái mập, ví dụ 75kg đi.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa cho sản phẩm

Cô ấy dùng cách này để có được một THÂN HÌNH ĐẸP (Ví dụ thôi nha):

Cô ấy ăn uống với chế độ khắc nghiệt, chạy bộ nhiều giờ/ ngày, tập bài thể dục A, bài thể dục B, bài thể dục C, kiêng ăn món D,E,F… vân vân và mây mây


Sau một năm vật lộn với các bài tập, cô giảm được 5kg.

Tất nhiên là trong suốt một năm đó, cô vẫn ngao ngán và chán nãn với cái body của mình rồi.

Sau 2 năm, cô chưa cảm thấy body của mình tốt hơn là bao. Cô giảm được thêm 5kg nữa rồi. Nhưng vẫn rất không hài lòng.

Tất nhiên rồi, mục tiêu của cô là đạt được body tầm 50kg cơ mà!

Cứ thế, cô cứ giam mình trong phòng tập. Ngày này qua tháng khác, bởi cô luôn cảm thấy tự ti vào ngoại hình của mình. Cô rất ngại khi tiếp xúc với người khác.

60kg, cô vẫn chưa hài lòng, dù cô được bạn bè khen quá trời. 

Và rồi. Đến năm thứ 4, cô đạt được body 55kg.


Vấn đề ở chỗ…

Lúc này, cô đã dần quen với thân hình khá cân đối như bây giờ rồi. Cô quên mất tiêu việc vui mừng vì "mình đã xinh hơn rất nhiều so với trước rồi".

Lẽ ra cô ấy phải vỡ òa khi sắp đạt mục tiêu năm xưa rồi chứ nhỉ?

Nhưng không, cô quên rồi. Bởi cô đã quen với hình hài này rồi. Nếu đùng một cái, từ 75kg giảm còn 55kg thì có lẽ cô sẽ sung sướng hơn đấy.

Cô vẫn thường xuyên ngắm nghía bản thân trong gương, và vẫn và tự nghĩ: giảm được thêm vài kg nữa chắc mình sẽ đẹp lắm. Ôi cái eo, giảm thêm được 2cm nữa thì hay nhỉ. Ôi cái mông, thêm được 2cm nữa thì hay nhỉ. Haizz

Và oh yeah! Sau 5 năm sống trong tự ti và buồn chán, cuối cùng thì cô ấy cũng đạt được bo đì 50kg như 5 năm trước cô mong muốn.

Nhưng bạn biết gì không?

Dạo này cô ấy đang tập trung cho việc tập nhảy bên CLB Dance. Cô khá đau đầu với vấn đề của mình ở bên đó.

Vẫn là hình ảnh minh họa

Cũng không có vấn đề gì to tát đâu. Chỉ là cô ấy cảm thấy kỹ năng nhảy của mình dạo này không tiến bộ lên được bao nhiêu.

Mục tiêu của cô là sau 3 tháng nữa, sẽ cùng với 2 người bạn trong CLB tham dự một cuộc thi nhảy có tiếng trong thành phố. Và cô đang quyết tâm chiến thắng trong cuộc thi ấy.

Cô không có thời gian để mà để ý đến chuyện ngày xưa mình từng mơ ước mình được như bây giờ thế nào nữa.

Ừ thì cô cũng biết hiện tại mình đang rất xinh đẹp đấy. Nhưng cô cũng không thấy có cảm giác gì đặc biệt lắm đâu. Cũng bình thường thôi mà. Quen rồi.

3 tháng sau, cô tham dự cuộc thi nhảy.

Rất tiếc, nhóm của cô chỉ được giải tư.

Cô lại rất buồn, cô trở về, và tiếp tục rèn luyện…

Ôke, chúng ta tạm dừng ví dụ trên tại đây nha. Thực ra thì nếu muốn kể tiếp thì tôi cũng kể được thôi, vì đây là một câu chuyện có thật, do tôi bịa mà.

Đùa thôi. Tôi nghĩ, ví dụ này là đủ để tôi nói về chủ đề hôm nay rồi.

Oke. Bây giờ chúng ta sẽ phân tích ví dụ trên nhé!

Đầu tiên, tôi muốn nói về những thứ mà cô gái trên đã đạt được.


Đúng rồi, tôi nghĩ bạn cũng đã nhận ra ngay khi tôi nhắc đến.

Cô ấy giảm được 25kg, trở thành một cô gái nóng bỏng tuyệt vời.

Cô ấy tập nhảy, và ngày càng tiến bộ. Dù tiến bộ không nhiều nhưng với cách sống của cô ấy thì tôi tin là trong tương lai, cô cũng sẽ tiến xa hơn thôi.

Rồi, tạm thời là hết rồi đúng không?

Bây giờ, tôi muốn nói về vấn đề không hay trong cách sống của cô ấy. Thứ mà cô ấy bỏ quên. Thứ khiến cho cô ấy khó có được một cuộc sống viên mãn!

Vâng. Các bạn ạ. Cô ấy cũng giống như tôi đã từng, và có thể là cũng giống như bạn đã từng, hoặc đang, hoặc sẽ như vậy.

Cô ấy mắc phải một lỗi. Đó là quên mất việc hưởng thụ thành quả!


Cô ấy luôn đặt một mục tiêu khác ngay lập tức khi vừa đạt được mục tiêu trước đó. Thậm chí khi mục tiêu cũ chưa hoàn thành, cô đã bắt đầu đặt mục tiêu cho một kế hoạch khác.

À khoan đã, có lẽ sẽ có người muốn nói: "Thằng này viết xàm. Con người là phải sống như vậy mới tiến bộ lên được! Phải tự tạo mục tiêu và theo đuổi liên tục vậy mới tiến bộ được!"

Oke oke. Nếu ai có thắc mắc như vậy thì đọc lại câu đầu của bài viết nhé. Bài này tôi viết về chủ đề "làm thế nào để có một cuộc sống tinh thần tốt hơn". Không nói về vấn đề bí quyết sống thành công.

Tôi muốn những người như cô gái trên, ngoài việc đạt được những thành quả như vậy rồi, cô còn biết cách hạnh phúc nữa.

Có phải chúng ta cũng thường như vậy. Luôn chèn mục tiêu liên tục?

Tại sao cô ấy lại mất đến 5 năm để sống trong tự ti vì không đạt được mục tiêu 50kg của mình?

Tại sao không chia nhỏ mục tiêu ấy ra.

Đặt mục tiêu 74kg, và rồi vỡ òa khi đạt được. Sau đó lại vui mừng vì đạt được mục tiêu 73kg.


Cứ thế, cô ấy liên tục chiến thắng với những mục tiêu của mình.

Tại sao cô ấy không dành 5 năm ấy để ăn mừng 25 lần chiến thắng thay vì 5 năm tự ti vào bản thân nhỉ?

Và rồi sao? Tôi không nghĩ là cô ấy hạnh phúc khi đạt được mục tiêu 50kg như lúc đầu cô ấy muốn.

5 năm là quá lâu để cô ấy nhớ được những gì cô ấy muốn lúc ban đầu.

Cô ấy bây giờ đang dành hết tâm trí cho mục tiêu tiếp theo, còn đâu mà nhớ mà vui mừng vì cái thân hình thon gọn lúc này nữa.

Và cứ thế, cứ cho là thêm 5 năm dằn vặt bản thân nữa. Tiếp tục thất bại, chán nản và suy sụp, cô ấy thành công trên con đường dance của mình, thì…

Nếu cô ấy vẫn dùng lối sống cũ, tôi tin là cô ấy vẫn tiếp tục đang mệt mỏi với những kế hoạch và mục tiêu mới của mình.

Cuối cuộc đời, cô ấy đứng trên đỉnh cao danh vọng. Với kỷ lục 60 năm không mấy khi cười, không mấy hạnh phúc. 60 năm liên tục đeo bám những mục tiêu mới, mới và mới.

Như cách mà các sinh viên bám theo deadline. Liên tục và liên tục.

Ở cái khoảnh khắc mà lẽ ra bạn đang sung sướng vì đạt được mục tiêu của mình, thì bạn lại không thèm quan tâm đến nó nữa.


Cái khoảnh khắc lẽ ra bạn đang sung sướng vì đạt được mục tiêu của mình, bạn lại đang bận với hàng trăm nổi lo lắng cho các mục tiêu mới của mình.

Tại sao phải vậy chứ?

Tôi thấy một người bạn của tôi, dù cô ấy vẫn đang nổ lực giảm cân, nhưng khi có ai chọc ghẹo, cô vẫn cười nói: "Kệ mập vậy mới đẹp. Mập đáng yêu, mập ấm áp nha"

Bình thường mà. Vẫn hài lòng về bản thân của hiện tại. Dù rằng vẫn đang cố gắng để tốt hơn!

Có 2 đứa học sinh được 8 điểm.

Một người được 8 điểm thì vui mừng: "Tiếc quá! Sơ ý sai mấy câu không là 9 điểm rồi. Nhưng mà thôi kệ, vậy cũng được rồi. Lần sau để ý hơn vậy"

Một đứa khác cũng 8 điểm nhưng bực bội, buồn bã. Cũng như đứa trên thôi. Cũng buồn vì sơ ý sai mấy câu dễ.

Nhưng mỗi người lại có một cách đối diện với vấn đề khác nhau. Mỗi người hài lòng với thực tại, nhưng vẫn luôn cố gắng để tốt hơn. Còn một người, dù thực tại có tốt đẹp đến mấy, mà chỉ cần không đạt đến được mục tiêu họ đặt ra, thì họ vẫn xem đó là một sự thất bại!

Sao phải tự làm khó bản thân vậy?

Vậy, ý tôi muốn nói là gì đây?

À. Là cố gắng thì vẫn cứ cố gắng, chăm chỉ thì vẫn cứ chăm chỉ, học hỏi thì vẫn cứ tiếp tục học hỏi, nhưng đừng bao giờ quên mất việc phải hạnh phúc cho hiện tại, hạnh phúc với những gì mình đang có!

Ủa sao vậy? Đang yên đang lành, đang hạnh phúc bên người thân, bên bạn bè…

Đang yên đang lành, đang tận hưởng một cuộc sống hạnh phúc mà mình đang có…

Tự dưng bạn đi tham gia hội thảo làm giàu gì đó, xong về nhà cảm thấy mình cần phải đạt được thành công này, thành công kia...

Rồi tự dưng đặt ra cho mình một cái mục tiêu gì đó. Xong rồi xắn chân lên chạy. Xong rồi cảm thấy hiện tại là một sự tệ hại!

Sao phải làm vậy?

Cuộc sống đang hạnh phúc, tự nhiên đặt ra cho mình một cái deadline. Xong rồi không thực hiện được, xong rồi tự cảm thấy mình vô dụng. Xong rồi thấy mình là một kẻ thất bại!


Ủa bị điên hay sao?

Ơ hay. Nhớ nhé! 

Muốn hạnh phúc, hãy trân trọng thực tại. Hiện tại đã chính là một chiến thắng của riêng bạn rồi.

Hãy vẫn luôn nổ lực để tốt hơn. Đừng vì bất kỳ một lời nói của ai, đừng vì bất kỳ một điều gì khác thôi thúc mà khiến bạn cảm thấy thực tại của mình là tồi tệ và ghét bỏ nó cả!

Quá khứ là thứ đã qua. Tương lai chỉ có trong sự tưởng tượng. Chỉ có hiện tại là sự thật. Hiện tại chính là điều tuyệt vời nhất của bạn!

Vượt qua chính mình của hiện tại, đã chính là điều tuyệt vời tiếp theo của bạn rồi! 

Nếu bạn muốn đọc thêm một bài viết khác tương tự bài này, thì đây: Ủa rồi ổng bị điên hay gì?