Tâm sự #20: Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây và viết những bài viết này

Chúng ta có biết nhau không nhỉ?

Tôi nghĩ là không!

Cuộc sống thường là như vậy. Dù sự thật hơi khó chịu, nhưng bạn phải công nhận với tôi một điều rằng:

Tâm sự #20 | muacamxuc.vn

"Những người xa lạ thường dễ ngưỡng mộ nhau hơn!"

Khi chúng ta là người lạ, bạn có thể học được nhiều điều hay ho từ những gì tôi viết. Bạn có thể thấy tôi viết cũng hay, nhiều thứ đáng suy ngẫm.

Nhưng nếu chúng ta là bạn bè, là người thân thì tôi không chắc à nha.

Câu nói: "Quen sợ dạ, lạ sợ quần áo" cũng có phần liên quan đến vấn đề tôi đang nói đây. Nhỉ?

Có một số người lạ nhắn tin với tôi. Tôi cũng ngại lắm. Bởi tôi biết rằng, sự cảm phục của họ hình như vượt quá sự thật về tôi thì phải.

Tôi nghĩ, mình cũng như bao người bình thường khác thôi. Cũng lao động, kiếm tiền và lo toan chuyện mưu sinh ngày qua ngày vậy.

Tôi những ngày bán hàng rong ở Lào

Thậm chí cuộc sống của tôi cũng không mấy suôn sẻ được như nhiều bạn đang đọc những dòng này.

Có thể, tôi hơn bạn ở một góc độ nào đó.

Có thể, tôi có mắt thẩm mỹ tốt hơn bạn. Vẽ đẹp hơn, chụp ảnh đẹp hơn, biết thiết kế này kia.

Có thể tôi được trải nghiệm nhiều hơn bạn. "Được" đi bán rong, được mở cửa hàng này cửa hàng kia. Được đi đây đi đó.

Có thể tôi biết nhiều kỹ năng hơn bạn một chút. Biết pha chế, biết nấu nướng này kia.

Có thể tôi hiểu tâm lý của mọi người tốt hơn bạn một chút.


Nhưng nhìn vào kết quả. Rõ ràng tôi cũng chỉ là một thằng cù vất cù vơ thôi.

Tôi vẫn chưa có nổi một công việc ổn định được như bạn.

Tôi cũng chẳng có nổi một số tiền tích góp nhỏ được như nhiều bạn dù họ còn rất trẻ.

Tôi thậm chí chẳng có lấy một cuộc tình ra trò, dù đã tư vấn cho rất nhiều cặp đến với nhau thành công.

Tôi cũng không giỏi, thậm chí mắc nhiều sai lầm trong những cuộc giao tiếp.

Dù chia sẻ với các bạn rất nhiều bài học đắt giá mà tôi từng trải qua.

Dù có vẻ như… những gì tôi nói cũng hữu ích với các bạn rất nhiều.

Nhưng rốt cục, có thể các bạn vẫn khôn ngoan hơn tôi rất nhiều. Có thể, những điều tôi chia sẻ lại được các bạn áp dụng rất triệt để vào cuộc sống. Còn tôi thì lại không được bao nhiêu.

Nhưng dù thế nào đi nữa. Tôi vẫn muốn nói lời cảm ơn. Ít nhất, là chúng ta không ganh ghét nhau.

Ít nhất, là những dòng tôi viết cũng hữu ích với bạn. Hoặc khiến bạn cảm thấy vui vẻ hơn.

Hoặc có thể, những gì tôi viết khiến bạn thấy phấn chấn, yêu đời hơn. Tôi cũng không biết được.

Đổi lại, các bạn đọc nhiều, thì lại làm tôi có tinh thần viết nhiều hơn.

Ít nhiều, cái blog này cũng giúp tôi kiếm được vài mối làm ăn. Cũng có người thấy tôi viết hay mà thuê tôi viết bài cho họ.

Tâm sự #20 | muacamxuc.vn

Cũng tốt. Cuộc sống đơn giản là thế thôi. Tôi giúp bạn. Bạn giúp tôi. Chúng ta giúp nhau.

Chúng ta đều là những người bình thường trong xã hội. Thực sự, không ai biết được là ai giỏi hơn ai.

Tôi rất cảm ơn nếu bạn yêu mến hoặc thích những gì tôi viết.

Bài này tôi chỉ muốn nói rằng… tôi cũng chỉ là một người bình thường với những mưu cầu trong cuộc sống thôi. Cũng không tài giỏi gì cả.

Thế thôi. Không có ngụ ý gì sâu xa cả ^^