Tâm sự #23: Ồ thì ra... mình được quyền lựa chọn | muacamxuc.vn

Tôi lại tiếp tục kể bạn nghe, về một nơi ở vùng sâu vùng xa bên Lào nhé! Vài năm trước tôi có sống ở đó một thời gian.

À. Bài viết này là lần đầu tiên tôi viết vào buổi sáng luôn á. Còn 100% những bài khác trên website này là tôi viết vào đêm hết.

Viết giữa đêm như một thằng tự kỷ =))


Tâm sự #23: Lại kể về những ngày ở Lào

Rừng Sa-pong, những ngày tháng đó, tôi thèm lắm cảm giác được trở về. Tôi thèm được nhìn thấy phố xá, con người, và ánh đèn thành thị.
Có những đêm, tôi nằm mơ rằng mình đang được ở nhà. Bấy nhiêu đó thôi cũng khiến tôi sung sướng rồi.

Tôi nhớ năm ấy, cứ chập tối là tiếng chó hoang lại hú từ trong rừng vọng ra, từ trên vọng xuống.

Những bóng đèn leo lắt chạy bằng tấm nắng lượng mặt trời, cũng chỉ đủ để nhìn thấy mặt nhau.

Tâm sự #23: blog muacamxuc.vn

Lúc ấy, tôi bán tạp hóa mà. Cứ 2,3h sáng lại có người gõ cửa mua rượu, mua thuốc. Người đồng bào ở đó họ vậy đấy. Ngày đi rừng, đêm thức chơi.

Mà chơi thì đủ kiểu chơi. Người thức uống rượu tâm sự, người bàn chuyện làm ăn, người đi tán gái từ  Bản khác về, người từ Bản này sang Bản khác chơi.

Đủ lý do để họ thức.

Người thức coi phim, người online facebook, chat chit với bạn bè. Ý là tôi nói mấy bạn trỏe trỏe ở quê mình ý. Chứ người dân trong Bản này họ khổ thấy mịa nội luôn có đâu ra mà được thức vì mấy lý do như trên.

Cuộc sống cứ như những năm mấy chục thế kỷ trước. Khá hơn xíu là có đèn.

Lúc ấy, tôi thực sự nhớ thành phố

Tụi trai làng ở đây mỗi lần đi tán gái, là chạy xe máy qua suối, sang tận Bản khác xa lắm. Chạy đường rừng kìa. Mua chai rượu, gói thuốc, bì bánh đến nhà nàng ấy chơi. Làm dăm ba ly với cha nàng. Xời, tán gái vậy mới ngầu chứ.

Quá cực. Làm gì có chuyện "Alo em ơi, tối nay đi ăn nhé, đi xem phim nhé, đi tà tưa nhé, nhà nghỉ nhé!"

Hồi đầu còn ngây thơ, cứ ai gõ cửa là mở, rồi ngóc đầu ra ngó.

Dần rồi cũng cảm nhận được cái nguy hiểm khi sống giữa rừng. Có mở cửa, cũng phải đứng im trong nhà, chờ ai vào thì vào. Nhiều khi chả thấy ai vào thì cứ thế đóng lại thôi.

Đời thiếu gì thằng điên, gõ cửa cho vui, hoặc cũng có thể là tụi nhỏ nghịch ngợm ném đá vào cửa kêu "lộp cộp".

Tất nhiên rồi. Nhà toàn gỗ với tre thì nó phải kêu "lộp cộp", chứ không thể nào mà kêu "loảng xoảng" được.


Đóng cửa mà đi ngủ thôi. Ngóc đầu ra, nhỡ đâu có người thù ghét mình, họ đợi sẵn trong bóng tối rồi cho mình một gậy thì biết ai lại ai?

Khổ là thế. Thế nhưng, hơn 1 năm sau đó, tôi được trở về, được sống trong 1 cuộc sống mà tôi mơ ước, phố xá thị thành, tôi vẫn lại mệt mỏi chỉ vì những điều thật nhỏ nhặt. Cơm áo gạo tiền, chuyện bạn bè, chuyện yêu đương. Thật ngớ ngẩn.

Cũng mệt mỏi với những toan tính, những lọc lừa dối trá của những người xung quang nơi phố xá thị thành.

Lúc đó, tôi tự hỏi: Con người chúng ta ai cũng như vậy sao?. Dễ chán nản với thực tại, và thích nghĩ về tương lai. Luôn không hài lòng về những gì mình có ở hiện tại?

Dần dần thì tôi cũng có câu trả lời. Không phải ai cũng vậy, chỉ là số đông thôi. Và sống đông đó, là những kẻ không biết trân trọng hiện tại. Và cũng chính những kẻ đó, là những kẻ rất khó có được hạnh phúc.

Đoạn này tôi viết kiểu sách vở quá nhỉ? Ý tôi muốn nói rằng: Vì không trân trọng thực tại, nên lúc ở rừng tôi thấy không vui. Và cũng chính vì không trân trọng thực tại, nên cả khi đã trở về thành phố, tôi vẫn không hạnh phúc.

Trân trọng thực tại, người ta sống ở đâu, làm gì, với ai, họ vẫn nở nụ cười hạnh phúc được cả thôi.

Chúng ta phải hiểu một điều rằng, dù có ở đâu đi nữa, làm gì đi nữa, thì chắc chắn một điều là bao giờ cũng có những thử thách khó khăn riêng.

Tận hưởng thực tại đi bạn nhé! Kiếp người là thế đấy. Muốn sống mà không có khó khăn thử thách thì sống làm gì.

Đừng chán nãn khi khó khăn ập tới. Đừng buông bỏ khi cuộc sống không như ý. Đừng chờ đợi may mắn và những niềm vui tự đến với mình. Bởi những điều đó sẽ diễn ra liên tục và mãi mãi đến hết cả cuộc đời.

Niềm vui và hạnh phúc, hóa ra là chính mình được toàn quyền lựa chọn. Mình chọn nó hoặc không chọn, chứ không phải là do nó đến hay không đến với mình!

À mà tất nhiên là vẫn có những trường hợp ngoại lệ, có một số người đúng là đen thật. Họ toàn gặp phải những mất mát và xui xẻo, đến mức bản thân họ không thể lựa chọn được con đường nào khác ngoài việc tiếp tục sống trong sự đau khổ ấy.

Đó là đối với những con người ấy, những người quá đen đủi không thể tự chọn lấy cho mình một lối thoát. Còn chúng ta, chúng ta có đen đủi đến mức đó không?

Nếu thực tại của bạn không hạnh phúc, bạn có thể chọn thay đổi, hoặc tiếp tục sống cuộc sống ấy

Có người nói với tôi: "Em chán ngắt quá mệt mỏi với công việc hiện tại của mình rồi". Tôi nói: "Vậy nghỉ đi"

Ẻm nhẹ nhàng đáp: "Không được đâu, EM KHÔNG CÒN SỰ LỰA CHỌN NÀO KHÁC, em vẫn chưa tìm được công việc nào khác phù hợp".

Trời ạ, chỉ vì "chưa tìm được công việc khác phù hợp" thôi mà bạn ấy đã đưa mình vào thế "không còn sự lựa chọn nào khác" rồi. Đâu bế tắc đến mức đó.

Thời gian sau đó, tôi vẫn thấy bạn ấy tiếp tục đăng bài rên rỉ với cuộc sống hiện tại. "Cảm thấy mệt mỏi", "Chỉ muốn một phút được bình yên", vân vân và vân vân...

Trời ạ. Cuộc sống thì mấy cái chuyện như thất nghiệp, chưa có công việc ổn định, hay mệt mỏi vì chuyện công ty, gia đình đồng nghiệp cãi vả, áp lực này kia thì cũng bình thường thôi mà, gặp hoài gặp mãi chứ có phải gì hiếm hoi đâu mà phải căng, nhở?

Những người sống hạnh phúc với hiện tại, đừng cho rằng là do cuộc sống của họ suôn sẽ nên mới vậy.

Đừng cho rằng họ đang gặp nhiều may mắn. Cuộc sống họ đang bằng phẳng nên họ mới có thể mỉm cười như vậy, còn bạn thì không.

Họ cười, họ hạnh phúc, là bởi vì họ học được cách hạnh phúc trong khó khăn. Cuộc sống họ vẫn đầy những ắp khó khăn thôi. Không khéo còn lớn hơn bạn, hơn tôi.

Vậy, cuộc sống mà ta đang có, sẽ không khác nhiều với tất cả những người khác là mấy. Bạn tin không, tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy.

Nếu bạn nói: Bạn mệt mỏi vì công việc quá tệ. Cuộc sống quá khó khăn nên bạn không thể cười nổi.

Bạn đổ lỗi cho việc bạn không hạnh phúc là do cuộc việc, do mọi người xung quanh.

Vậy, bạn nghĩ gì nếu đổi cuộc đời bạn lấy cuộc đời của những người ở vùng sâu vùng xa kia?

Trời ơi. Họ sẽ mừng đến phát điên với một cuộc đời quá tuyệt vời như bạn đang có ấy.

Bởi vì sao, bởi vì hiện tại, với những gì họ đang có, tôi thấy họ đã sống vui vẻ hạnh phúc rồi.

Vậy, là do mọi thứ xung quanh không tốt nên bạn không hạnh phúc. Hay do chính bạn không biết cách tạo ra hạnh phúc cho riêng mình?

Chúng ta muốn mình là một chiếc điều hòa, điều chỉnh nhiệt độ xung quanh theo ý mình muốn, hay làm một chiếc nhiệt kế thay đổi nhiệt độ theo môi trường?

Muốn tự tạo ra hạnh phúc cho bản thân và những người xung quanh, hay chờ mọi thứ xung quanh tác động vào khiến mình hạnh phúc đây?

Bài viết tương tự: "Muốn là ai thì cứ mạnh dạn thay đổi đi"