Tâm sự #19: Đâu ai sướng sung gì hơn! Những câu chuyện của thế hệ trước | Blog muacamxuc.vn

Đọc xong bài này, hãy thử một lần hỏi về cuộc sống của Ba mẹ, trước và sau khi sinh ra bạn xem sao nhé! Biết đâu chừng, bạn sẽ biết được lý do vì sao mình cần phải cố gắng hơn nhiều nữa đấy!

Đâu ai sướng sung gì hơn! Muacamxuc.vn

Tôi lớn lên ở Gia Lai, nơi lưu lại toàn bộ ký ức tuổi thơ tôi. Thế nhưng mà, nơi tôi sinh ra thì lại là một nơi có văn hóa và con người hoàn toàn khác - Nghệ An - Một nơi mà tôi chẳng nhớ được chút xíu nào, dù là một mảnh ký ức nhỏ.

Mẹ bảo, hồi nhỏ ở ngoài đó, tôi có chơi thân với 1,2 đứa. Nhưng tôi chẳng nhớ gì cả.

Mẹ kể, thời đó thì nhà ai cũng nghèo chứ chẳng riêng nhà mình. Nhà nào cũng 4 bức tường đắp đất và lợp mái tranh.

Cái cửa vào nhà nó thấp đến mức, nhiều hôm Ba tôi không để ý, bị đụng đầu vào cửa đau quá mà Ba tức đòi đốt cái nhà luôn mà.

Ảnh minh họa (Mọi thứ chỉ còn trong câu chuyện của mẹ)

Mẹ nói... Ba ngao ngán với cái nghèo quê mình quá, Ba cứ bỏ nhà đi làm cái chi chi khắp nơi mấy hôm mới về một lần. Thi thoảng, mấy bà trong xóm lại chạy sang báo tin với mẹ là Ba đang đập nhau với tụi nào đó ở xóm khác, mỗi lần như vậy mẹ lại hốt hoảng sang đó coi phải không.

Mẹ kể có hôm thì đúng là Ba thật, nhưng cũng nhiều hôm thì không phải Ba nhưng họ cứ thấy choảng nhau là họ qua mách mẹ để mẹ đi coi phải không.

Mẹ kể, hồi đó Ba nóng tính lắm. Hồi đang tán mẹ, có lần sang nhà mẹ chơi thì gặp 2 thanh niên khác cũng đang ngồi uống nước chè với ông ngoại, thế là Ba cứ lầm lầm lì lì không nói chi.

Đến khi 2 ông đó xin phép về trước thì Ba cũng đứng dậy xin phép về luôn. Mẹ có biết đâu, sau này nghe họ kể mới biết là Ba chạy theo để đập 2 ông đó để dằn mặt, không cho đến tán mẹ nữa.

Mẹ nói Ba phá thì phá, cơ mà cũng giỏi làm ăn, biết kiếm tiền lắm.

Mẹ kể, hồi đó nhà mình có một cái nồi đất to nhất vùng. Cái nồi này nhà mình dùng đến tận khi chuyển nhà vào Tây Nguyên mới thôi.

Cái nồi này nó gắn với một kỷ niệm. Có một lần đang mùa đông, trời rét lắm. Đoạn đó trời cũng sắp tối rồi, thì có một ông bán nồi đất đi vào. Tại quanh đây nhà cửa cũng thưa thớt nên ông xin ngủ lại một hôm mai ông đi tiếp.

Phía trước là đường vắng rồi, không có nhà cửa gì nên thấy cũng tội, nên Ba mẹ cho ngủ nhờ.

Mẹ bảo hồi đó sao mà nó khổ lắm. Trời thì lạnh buốt mà ông đó ông mặc có mỗi cái quần mỏng với áo ngắn tay. Nền đất nên Ba trải cho miếng vải ở góc nhà cho ông nằm, mà ổng nằm co ro, chắc trời lạnh.

Mẹ kể, có người lạ trong nhà nên Ba cứ thức rồi uống nước chè, với hút thuốc cả đêm. Trong nhà thì được 1 cái chăn mà mẹ đang đắp rồi, không biết Ba nghĩ sao đó mà Ba lấy cái áo khoác của Ba rồi che lên người cho ông đó.

Mẹ bảo cái áo đó của Ba thời đó là cũng xịn lắm đó. Áo khoác mà có lông nữa mà. Ba được mỗi một cái đó là ra hồn.

Sáng hôm sau, ông đó chào tạm biệt để đi bán hàng tiếp, thì Ba nói thôi cho cái áo đó luôn mặc mà đi bán cho đỡ lạnh.

Mẹ nói ông đó tội lắm. Ông không biết cảm ơn thế nào nên ông cứ loay hoay. Rồi ônh lấy xuống một cái nồi to nhất. Ông nói là tặng cho 2 vợ chồng để nấu nướng.

Tôi nhớ, khi nhà tôi chuyển vào trong này rồi thì không có cái nồi đó, nhưng có một số thứ khác cũng nhuộm màu ký ức lắm.

Có một con dao giống kiểu đồ cổ lắm. Mẹ bảo hồi xưa Ba chuyên chọc tiết heo bằng con dao này nên Ba mang theo làm kỷ niệm.

Một cái mâm bị lõm xuống nhưng mẹ cũng mang theo, mẹ bảo hồi xưa tôi ở nhà một mình cứ lấy cái mầm ra rồi ngồi chơi trên nó nên nó mới móp mép vậy đấy.

Một cái điếu cày, mẹ bảo là Ba mê thuốc Lào số một. Đi chơi ở đâu cũng vác theo cái điếu nữa. Luôn thể chắc là để đập nhau đây - Mẹ đùa.

Hồi nhỏ tôi ghét và sợ Ba lắm, vì Ba hay chau mày. Mà khi Ba chau mày, tôi rất sợ. Ba tôi là tuýp người rất nghiêm khắc với con cái. Khi bạn bè trong vùng nơi tôi ở đều được Ba mẹ cho nghỉ học ở tuổi 15 16 để cùng Ba mẹ đi làm gỗ, thì Ba tôi bắt mấy đứa con phải học. Ba toàn vào rừng một mình hoặc đi với mẹ.

Hồi ấy, tôi xem nhẹ mọi việc. Tôi cứ học, cứ ham chơi. Tôi xem việc mẹ đi làm là điều bình thường như bao người khác. Họ đi làm Ba cũng đi làm thôi.

Lớn lên rồi, bây giờ mỗi khi ký ức tuổi thơ nò tràn về lại thấy thương, thấy nghẹn. Tôi nhận ra, à, đó sự khốn khổ một thời của xã hội lúc ấy, chử chẳng phải đó là điều tất nhiên như tôi từng nghĩ.

Khi bạn bè cùng trang lứa đã dừng lại cuộc chơi, đã cưới vợ ở độ tuổi mà tôi đang là một thằng sinh viên. Khi tôi còn đang được bay bổng thì họ đang tiếp tục làm những công việc của Ba mẹ họ. Tiếp tục chật vật, tiếp tục lăn lộn để lo 3 bữa ăn cho con cái họ. Có những người thậm chí còn chưa bao giờ biết được thế giới bên ngoài vùng đất ngày xưa ấy.

Ba nói, đời Ba khổ lắm rồi. Có được như ngày hôm nay là cũng chật vật lắm. Giờ chẳng thua kém gì người ta nữa nhưng con cái mình nó phải khác. Phải học để có con đường khác chứ không thể đi theo vết xe của Ba được.

Ba tôi bị mất một lá lách, do thời thanh niên có lần nhậu say chạy xe bị ngã hay do đánh nhau tôi cũng không rõ. Nên sức khỏe của Ba bây giờ yếu lắm. Tôi cũng dị ứng với rượu bia vì điều đó.

Hồi mới vào đây, mẹ bảo vùng này là vùng kinh tế mới, lộn xộn lắm. Xóm thì ở Nghệ An vào, xóm thì từ Huế vào, nhóm thì Bình Định Phú Yên qua. Hồi đó, cứ chập chiều, mấy thanh niên trong vùng nhậu say vào cứ hay đến nhà kiếm chuyện với ba. Vì biết Ba mới chuyển đến đây ở, nên họ cũng muốn gây sự đánh nhau để dọa.

Mẹ bảo mỗi lần như vậy, mẹ lại bế tôi ra phía sau nhà ngồi khóc nức nở. Tay thì bế tôi, tay thì dắt anh trai tôi. Mẹ khóc vì chán nãn với cuộc sống này. Mẹ bảo mẹ thấy mệt mỏi và muốn quay về quê.

Đâu ai sướng sung gì hơn! Muacamxuc.vn

Mẹ kể, Ba cứ ở trong nhà, tắt điện rồi thách họ vào. Ba hồi đó rất nóng tính, ở ngoài quê mẹ cũng thừa hiểu tính Ba rồi. Nhưng ngoài đó anh em nhà mình đông nên mẹ cũng đỡ lo. Nhưng vào đây 2 vợ chồng sống một mình, điều đó lại khiến mẹ lo sợ hơn. Hồi đó thì làm gì có điện thoại. Có chuyện gì cũng chỉ biết kêu trời thôi.

Giờ thì ngày ấy trôi qua cũng hơn 20 năm rồi. Ba nóng thì cũng nóng thật đấy, nhưng gia đình tôi mà không có Ba, hoặc giả sử không phải là Ba mà là một người đàn ông khác hiền lành hơn, chắc cũng khó mà trụ được giữa thời thế ấy.

Mấy năm gần đây, Ba vẫn luôn cố gắng bán đất để trở về. Ba nói, tuổi này chỉ muốn đoàn tụ lại với bà con anh em thôi. Vào đây làm ăn một mình, chẳng có ai thân thích. Bây giờ con cái ai cũng yên bề gia thất rồi, còn mình tôi, lo gia đình cho tôi xong Ba cũng yên tâm nghỉ ngơi, hưởng thụ tuổi già.

Muacamxuc.vn

Tôi mới hiểu là chúng ta có ngày hôm nay là nhờ những quyết định từ trong quá khứ của Ba mẹ chúng ta. Họ cũng một thời phải lo lắng bộn bề. Cũng mỗi ngày phải suy tính chuyện mưu sinh. Từ những câu chuyện, những vất vả mà Ba mẹ ngày xưa đã trải qua, hãy lấy đó làm lý do để cố gắng hơn mỗi ngày, để khi sinh ra đứa con đầu lòng, ta sẽ dễ thở hơn một chút.

Chúng ta có ngày hôm nay, không phải là điều tự nhiên. Đó là kết quả của sự hy sinh không ít thì nhiều của bậc sinh thành.

Dù có thế nào đi nữa, chúng ta vẫn phải luôn cố gắng, sự cố gắng của chúng ta chính là một phần đền đáp lại sự hy sinh của họ. Biết rằng, cuộc sống này thật sự khó khăn. Nhưng thế hệ trước của ta, cũng có sướng sung gì hơn đâu. Họ vẫn vượt qua đấy thôi!