Những đứa trẻ không hề ngốc nghếch | Tâm sự #18 - muacamxuc.vn

Những đứa trẻ không hề ngốc nghếch

Tôi đã nhìn thấy một người mẹ, đã tìm cách lừa con mình, chỉ để cho nó chịu đi ngủ. Hay những người cha không ngại chê bai con cái mình với người khác, ngay trước mặt chúng.

Giống như những người lớn khác, họ đã xem con mình như một đứa trẻ. Nhưng tôi tin rằng, tôi hiểu rõ được những gì đang diễn ra trong đầu chúng.

Tôi có cảm giác như người lớn luôn mặc định rằng: Họ biết tụi trẻ nghĩ gì. Họ nghĩ rằng thế giới trong đầu lũ trẻ rất đơn giản. Chúng chỉ biết ăn, ngủ, chơi, và học hành. Những thứ đang diễn ra trong đầu nó chẳng có gì đặc biệt đáng để bận tâm. Và... lời nói của chúng dường như ko hề có giá trị.

Tôi đã thấy một người mẹ liên tục gạt tay và phớt lờ đứa con của mình, khi đứa con cố gắng cào vào tay mẹ nó, chỉ để mẹ nó quay mặt sang và nghe nó nói điều gì đó thôi. Thế nhưng đáp lại, người mẹ lại quát mắng với nó: "Đau! Con bị điên à? Đi chỗ khác chơi để mẹ nói chuyện!"

Và đúng là nó bỏ đi thật, nhường chỗ lại cho một cuộc trò chuyện đầy tiếng cười và vui vẻ giữa mẹ nó với những người bạn của bả.

Trời ạ. Tôi có cảm giác như người lớn họ nghĩ rằng, những đứa trẻ rất ngốc nghếch. Họ nghĩ rằng thế giới trong đầu những đứa trẻ thực sự rất đơn giản. Và lời nói của chúng chẳng có gì để lắng nghe chăng? Chúng sẽ không bận tâm đến sự vô tâm của họ. Và chúng sẽ quên hết tất cả khi lớn lên?

Ồ không, tôi chắc chắn là không phải như vậy đâu. Tụi nhỏ nó biết hết đấy!

Những đứa trẻ không hề ngốc nghếch

Năm tôi mới 3 tuổi, tôi nhớ rất rõ là ba tôi đã cõng tôi tới nhà của một người chú trong xóm. Tôi thậm chí còn nhớ rất rõ, chú ấy đã lui sau bếp lấy lên 2 lon bia 333. Một lon cho Ba tôi, một lon cho chú ấy. Chú ấy đã chọc tôi bằng cách rót cho tôi một ly, và nói rằng nó là nước ngọt.

Lúc đó, tôi nhớ rất rõ là chú ấy đưa ly bia cho tôi, rồi nhìn tôi, tôi biết rõ ý định của chú ấy là đang chờ xem tôi có bị lừa hay không. Trời ạ, tôi biết chứ sao mà không biết.

Đó không phải là một câu chuyện của riêng tôi, mà lớn lên, tôi vẫn thấy người lớn họ ứng xử với những đứa trẻ như vậy. Dường như họ mặc định rằng: trẻ con luôn ngốc nghếch.

Trong lúc trò chuyện, chú ấy có hỏi ba tôi về tuổi của tôi nè, hỏi tôi đã đi học chưa nè, có khen tôi vài câu đại loại là nhìn cháu nó ngoan nhỉ, vân vân, đại loại thế, và tôi nhớ rất rõ là ba tôi có nói "nó ăn rồi nghịch ngợm chơ biết chi đâu".

Hay một lần khác, tôi đang trông nhà cho mẹ thì có một ông anh gần nhà đã đến chơi. Và anh ta đã lừa tôi, bằng cách nhờ tôi đi mua đồ giúp cho ổng, còn ổng thì đã tranh thủ ở nhà chôm đồ của gia đình tôi.

Lúc ba mẹ tôi phát hiện ra đồ trong nhà bị mất, tôi có biết là ông anh kia đã ăn trộm không? Không, lúc đó tôi còn quá nhỏ để phân tích được! Tôi tin là ông anh kia cũng thế, tôi tin là anh ta cũng nghĩ rằng tôi còn quá nhỏ và tôi sẽ không hề biết gì.

Lúc đó anh ta đúng! Tôi không hề biết gì thật. Nhưng khi tôi lớn lên thì sao? Tất nhiên là tôi đã biết. Tôi biết vì tôi vẫn còn nhớ rất rõ ngày hôm ấy, anh ta đã lừa tôi như thế nào. Tôi nhớ rất rõ cái điệu bộ dụ dỗ của anh ta! "Cu à. Ba mẹ đi đâu rồi cu? À, ba mẹ đi làm rồi à. Anh nhờ với, cu đi mua giúp anh cái ni với". Đm. Lớn lên, mỗi lần nhớ lại, tôi lại thấy anh ta thật xảo quyệt.

Tôi đã nói với ba mẹ tôi rằng: "Con biết năm đó, ai đã ăn trộm đồ của nhà mình rồi". Và tôi đã kể lại cho họ nghe những gì đã diễn ra năm đó.

Năm đó, anh ta đã lớn, còn tôi chỉ mới vài ba tuổi. Anh ta đã lừa tôi bằng một cách thật lộ liễu. Anh ta đã lừa được một đứa trẻ, nhưng 10 năm sau, khi đứa trẻ ấy lớn lên, anh ta mãi mãi đánh mất nhân phẩm trong mắt đứa trẻ năm xưa ấy.

Khi lớn lên, tôi đã ghét anh ta một cách thậm tệ. Tôi biết rằng anh ta là một con người có bản chất xấu xa. Anh ta đã từng lừa tôi. Anh ta đã từng ăn trộm đồ của gia đình tôi. Nhưng anh ta thì sẽ không bao giờ biết được lý do vì sao đến giờ này, tôi vẫn ghét anh ta.

Điều đó có nghĩa là gì? Nghĩa là mọi ký ức đều được lưu lại trong tâm trí của chúng ta. Trong quá khứ, tai chúng ta có nghe, mắt chúng ta có nhìn thấy, và chúng ta biết rất rõ những gì đang diễn ra. Chỉ là lúc đó, đầu óc chúng ta chưa đủ hoàn thiện để suy luận được. Thế nhưng mà chưa hiểu, chứ không phải là không bao giờ.

Tôi nhớ rất rõ, có lần tôi tới nhà hàng xóm chơi, người lớn ở đó chỉ tay vào tôi, và họ nói về gia đình tôi ngay trước mặt tôi. Họ bình luận, họ nhận xét về tôi ngay trước mặt tôi. Họ dường như không quan tâm đến sự tồn tại của tôi. Họ xem tôi là một đứa trẻ, còn quá nhỏ để hiểu được những gì họ đang nói. Quá ẩu.

Tôi nhớ rõ lúc ấy, tôi đang ngồi nghịch đồ chơi với mấy đứa con của họ. Tôi đã liếc qua và nhìn vào mặt họ. Thấy tôi nhìn, bà ta đã trợn mắt lên và dọa tôi: "Mày nhìn cái gì? Mày thích nhìn không?".

Vào khoảnh khắc đó, tôi nhớ mình đã mếu máo, nước mắt tự nhiên trào ra, rồi tôi nhặt đồ chơi của tôi lên vừa khóc vừa đi về. Khi về nhà, mẹ thấy tôi khóc thì bảo: "Lại khóc. Ai làm chi mi mà mi khóc". Tôi nhớ lúc đó Ba tôi nói với mẹ: "Chắc lại chọc con nhà ai rồi nó đánh cho chứ gì".

Đối với người lớn, tất cả những chuyện xảy ra hàng ngày một đứa trẻ, thì chỉ là ba cái chuyện tào lao vặt vảnh. Thế nhưng mà góc độ của chúng thì không phải vậy đâu. Đó là những vấn đề quan trọng, chúng sẽ để tâm rất nhiều.

Tôi tin chắc, chính những tình huống nhỏ diễn ra mỗi ngày đó, sẽ định nghĩa tính cách của chúng, từng chút từng chút một. Tôi tin chắc, những mảnh ghép đầu tiên trong cuộc đời của một đứa trẻ, sẽ định hình một kiểu người cho chúng suốt cả cuộc đời.

Năm ấy, có những đứa trẻ hư hỏng, giang hồ, ăn nói tục tỉu, lớn lên tôi vẫn cảm nhận thấy hình ảnh đó trong họ. Dù lớn rồi, họ ém bớt cái tính xấu của mình. Nhưng tôi vẫn cảm nhận được là nếu đụng chuyện, mấy đứa này vẫn nổi máu điên như thường. Con bà bán tạp hóa đầu ngỏ, năm xưa ai cũng nói cái miệng lép xép, lớn lên vẫn thế, chỉ khác là ẻm nói hay hơn, đúng hơn, hấp dẫn hơn.

Điều đó có nghĩa là gì? Nghĩa là không có nhiều sự thay đổi nào quá lớn trong bản chất của mỗi con người. Thứ thay đổi, chỉ là ăn nói khéo hơn, khôn ngoan hơn, biết sống hơn mà thôi.

Tôi từng đọc trong một cuốn sách nào đó tôi không nhớ tên, tác giả có nói rằng: Từ năm 14 tuổi trở đi, hầu như mọi đứa trẻ đều đã hoàn thiện một mẫu người riêng. Nếu không có biến cố gì xảy ra trong phần đời còn lại, thì mọi đứa trẻ đều sẽ phát triển dần hình mẫu đó của nó. Mạnh mẽ sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn. Nghệ sĩ sẽ ngày càng nghệ sĩ hơn. Hay nhanh nhẹn sẽ ngày càng nhanh nhẹn hoạt bát hơn.

Tôi thấy người lớn bây giờ cứ đối xử với những đứa trẻ một cách quá tùy tiện. Họ không cân nhắc quá nhiều về tác động của những gì họ nói với những đứa trẻ.

Hãy để ý đi, khi bạn nói chuyện với những đứa trẻ, chúng sẽ nhìn vào miệng của bạn. Những gì bạn thấy chỉ là một đôi mắt ngây thơ đang nhìn bạn. Thế nhưng mà đừng chủ quan. Đôi mắt đó đang ghi lại những hình ảnh về bạn. Và tai chúng thì đang lưu lại những gì bạn nói. Tất cả mọi dữ liệu đều được chúng lưu lại trong đầu. Lúc đó, chúng không hiểu gì đâu. Nhưng chúng sẽ nhớ khoảnh khắc đó cho đến khi trưởng thành luôn đó.

Nếu tôi có con, tôi sẽ xem nó là một người bạn. Dù nó chỉ mới 2 hay 3 tuổi, tôi vẫn tin là nó luôn lắng nghe những gì tôi nói. Tôi tin là nó sẽ nhớ. Và tôi tin là những cử chỉ, những hành động của bản thân mình khi giao tiếp với nó, nó sẽ nhớ. Nó sẽ phân tích. Nó sẽ ngẫm nghĩ. Có thể không phải ngay lúc đó, mà vài năm sau.

Tôi có thể lừa dối một người lớn vì một lý do nào đó, nhưng sẽ không bao giờ lừa dối một đứa trẻ. Bởi trong mắt tôi, chúng không phải là một kẻ vô tri vô giác.

Chúng sẽ luôn ghi nhớ cái cách mà bạn đối xử với nó. Tất nhiên, tôi không hề muốn 10 năm sau, có một cậu thanh niên nào đó ghét tôi vì ngày xưa tôi đã lừa nó. Tôi chỉ muốn 10 năm sau, những đứa trẻ đều sẽ quý mến mình.

Chúng sẽ nhớ rất rõ về bạn. Chúng sẽ nhớ rất rõ là 10 năm trước, bạn đã giao tiếp với chúng một cách tôn trọng như là cách bạn giao tiếp với một người lớn, hay bạn đã đùa cợt với chúng như một đứa trẻ ranh.

Có 2 người đàn ông đến nhà chơi. Một kẻ hỏi han với giọng điệu trịch thượng "Ê cu, Ba mày đâu?" Và một người hỏi: "À cu Thái hả. Ba cháu có nhà không cháu?"
Một đứa trẻ 3,4 tuổi, không có nghĩa là nó không vẫn phân biệt được ai là người ăn nói đàng hoàng để mà nó thương, và ai là người ăn nói mất lịch sự và nó ghét.

Hãy tôn trọng bất cứ đứa trẻ nào. Dù nó có bao nhiêu tuổi, khuôn mặt nó có ngây thơ, ngờ nghệch đến cỡ nào, thì nếu như bạn muốn có một hình ảnh tốt trong mắt nó vào lúc nó đã trưởng thành, thì ngay lúc này, hãy dành cho nó một sự tôn trọng, như cách bạn tôn trọng tất cả mọi người xung quanh bạn!

Bài viết được tác giả thực hiện với tâm trạng buồn và hồi ức. Bạn có thể xem thêm các bài viết với chủ đề tương tự.