Tâm sự #13 | Ai rồi cũng sẽ đi qua tuổi 18 | Blog muacamxuc.vn

Tâm sự #13 | muacamxuc.vn

Tuổi 18, tôi xin vào một CLB của trường. Tôi nhớ người bạn đứng bên cạnh đã bắt chuyện: "Chào bạn. Bạn tên gì?" "Bạn học lớp nào thế?"

Tôi nhớ mình đã gãi đầu vì ngại. "À. Hì. Mình tên là Mit. Cứ gọi mình là Cu Mit. Mình học Quản lý đất k47 nè"

Bạn ấy tên là Xù. Mình nhớ hôm ấy mình đã chở bạn ấy về và bạn ấy còn nấu cho mình 1 tô mì gói nữa. Ko biết 7 năm trôi qua bạn ấy đã có chồng hay chưa 😅😅

Tuổi 18, tôi nhớ là mình đã rụt rè bước lên sân khấu để đọc một bài rap, đó là đêm gặp gỡ tân sinh viên. Tôi hát bài Where u're gone của Lil Knight, đó là idol của tôi hồi đó. Đã vậy, tôi còn nói: "Dạ bài hát này em muốn gửi đến một người...". Uầy. Tôi nhớ lúc ấy khán giả đã ồ lên một cái. Ôi tuổi 18 hồn nhiên của tôi.

Tuổi 18, khi bạn bè đã biết yêu đương, nhậu nhẹt, đánh nhau với tụi lớp khác, thì tui vẫn còn đó thói quen ngậm chúp pa chúp đến trường, ngày ăn 2 cái đều đều.
Vẫn trung thành với chiếc X Gem, nhảy Bboy và đọc rap. Vẫn mê trò AvatarStar. Vẫn nhịn ăn sáng để ra quán nét onl fb, vì xài điện thoại cục gạch mà.

Tuổi 18, tôi nhớ là mình mến ai là cứ chơi với họ cả ngày. Tôi chẳng thèm quan tâm là họ có thích chơi với tôi không nữa, chỉ cần biết mến họ thì tôi sẽ chạy xe đến phòng rủ họ đi học cùng. Muốn đi đâu chơi là rủ họ. Réo họ cả ngày vậy đó. Bây giờ ngẫm lại, thấy hồn nhiên như vậy mà lại hay. Mến ai thì họ sẽ cảm nhận được ngay, họ sẽ mến lại.

Tuổi 18, muốn làm gì cũng háo hức chạy qua phòng người này người kia để khoe, rồi rủ họ làm cùng. 24 tuổi, muốn làm gì cũng ém ở trong lòng, sợ nói ra chẳng ai ủng hộ.

Tuổi 18, đi đâu cũng cười nói liên hồi như kiểu thân thiết lắm, mà chẳng biết họ có mến mình hay không. Đến mức người ghét mình cũng phải bật cười vì chợt nhận ra: hóa ra tôi mến họ đến như vậy, chứ chẳng phải cố tình trêu chọc châm chích gì họ.

Tuổi 18, tôi nhớ mình chơi thân với chị chủ nhiệm CLB và tôi đã mến chị nhiều như thế nào. Tôi nhớ chị và những người a người chị khóa trên đã dặn tôi phải mãi vui vẻ hồn nhiên như vậy nhé.

Thế nhưng mà...

18 tuổi, tôi nhìn những người anh, người chị 24 tuổi như thế nào, thì khi 24 tuổi, những đứa em tuổi 18 cũng nhìn tôi như vậy. Hóa ra, không ai thoát khỏi vòng tuần hoàn của cuộc đời cả. Tôi cũng vậy. Ai rồi cũng phải đi qua tuổi 18.

Tuổi 18, tôi cứ mặc kệ cho bạn bè già đi, và tự dặn mình không được cuốn theo dòng chảy cuộc đời như họ. Không được cuốn theo, ko được già đi. Thế nhưng rồi, lâu lâu nhìn quanh thấy ai cũng đã trưởng thành, ai cũng già đi, lẻ loi một mình cũng chẳng biết chơi với ai, tôi cũng đành tăng tốc chạy theo họ.

Bị bỏ xa quá nên tôi chạy theo như điên. Chạy đến thân xác hoang tàn vẫn ko thấy bạn bè ngày ấy đâu nữa. Có chăng cũng chỉ tìm lại được vài người.

Sang năm, tôi lại thêm một tuổi mới, lại đến tuổi 25. Tuổi 18 của những đứa e tôi cũng sẽ qua. Họ cũng sẽ 19. Rồi một vài năm nữa, họ cũng sẽ 24,25. Những thế hệ mới lại thế tuổi 18 của họ, họ lại thay thế tuổi 24,25 của tôi bây giờ.

Cái đó người ta gọi là dòng đời.

Bạn đang xem bài viết thuộc chủ để Tâm sự tại Blog muacamxuc.vn