Tâm sự #14: Kiên trì cái gì cũng có | Blog muacamxuc.vn

Tâm sự #14

T
ui viết bài này vì hiểu rằng, chẳng ai làm một điều gì đều đặn và mãi mãi được. Và tui cũng không phải ngoại lệ.

Thế nhưng, phải có một lý do gì đó khiến cho chúng ta có thể theo đuổi một việc gì đó lâu dài chứ?

À. Phải có chứ. Trong cuộc đời này, kẻ nào làm bất cứ việc gì mà dăm bữa nữa tháng bỏ dở thì đều không có nhiều giá trị cả.

Ngồi ăn xong dĩa xôi gà bên lề đường, tui ngẫm ra đủ điều.

Nếu như cách đây vài năm, tui theo đuổi cái đam mê karate thì giờ cũng có chút thành quả rồi đó. Nhìn sang thấy đứa bạn học cùng khóa năm đó giờ đã mở lớp dạy của riêng mình.

Ngẫm lại nếu vài năm trước, tui theo đuổi cái đam mê vẽ tranh thì giờ cũng có chút thành quả. Giờ nhìn sang thấy đứa bạn tập vẽ cùng mình ngày nào giờ đã có tiếng vang.

Ngẫm lại nếu vài năm trước tui kiên trì với nghề pha chế, thì giờ tui cũng thành cao thủ pha chế rồi đó.

Và đủ thứ khác nữa. À nói ra để mà thấy những cái sai lầm của tui thôi, để làm rõ lên cái vấn đề "Kiên trì theo đuổi một thứ gì đó" mà tui nói ở trên. Chứ nói ra không phải muốn nhận lại những lời chê "Hóa ra mày cũng không làm được việc gì đến nơi đến chốn".

Tâm sự #14

Rõ ràng, tại cái thời điểm đó, mình đam mê, không sai. Nhưng thời gian nó không đủ lâu. Nói không rõ thì chúng ta thường nói đơn giản là do không kiên trì.

Nhưng chúng ta có bao giờ đặt ra câu hỏi: "Tại sao chúng ta không kiên trì?"

Thì câu trả lời sau đây là chính xác nhất.

Đó là vì chúng ta "Không tạo ra được thành quả"

Có đúng không? Hãy thử nghĩ xem, có bao giờ bạn nãn chí khi làm một việc gì đó và có thành quả không?

Không. Bạn chỉ nãn chí khi bạn nổ lực nhiều nhưng không mang lại một điều gì cả.

Nhưng. Mấy đứa bạn thành công bên cạnh tui phải chăng may mắn? Cũng không hẳn. Cũng có người may mắn cứ làm là có thành quả. Cứ thế họ lại càng hăng say.

Cũng có người kém may mắn, vẫn ngụp lên ngụp xuống rất lâu mới có chút thành quả. Từ một chút đó mà hăng say tiếp tục.

Nhưng dù là may mắn hay không, họ vẫn có một điểm chung đó là họ vẫn cố gắng tiếp tục.

Có bao giờ bạn nghĩ lại và nói: "Ui hay nhỉ. Hồi trước mình mà làm cái đó một thời gian nữa thì không khéo cũng có chút thành quả.

Tui cũng vậy. Kể từ khi hối tiếc bởi nhiều thứ mà trước đây mình không làm, tui nhận ra là đã làm gì, ta phải làm thật lâu dài.

Tui nhớ cái hồi mới lập ra cái blog này. Tui viết hoài không ai đọc.

Rồi tui cũng tự an ủi mình, cứ viết thêm đi.

Rồi đến một ngày, tui cứ vào blog này thì thấy tăng thêm một lượng người xem.

Ơ thế là nó cũng có tăng lên đấy. Thì lúc đó tui mới thấy mình phải có trách nhiệm với những thứ mình tạo ra.

Nhìn chung, dù bạn làm việc gì cũng vậy.

Muốn làm lâu dài, một là bạn phải cảm thấy mình có trách nhiệm với những thứ mình đã làm. Hãy cảm thấy áy náy khi dừng lại một việc gì đó quá sớm.

Hai là bạn phải cảm thấy hài lòng với những thành quả nhỏ bé mà bạn tạo ra được.

Có những người tuy mọi thứ đang tiến triển tốt nhưng vẫn nãn. Rõ ràng là vì họ muốn nhiều hơn nữa. Họ quá vội vàng.

Thứ 3, bạn phải hiểu rằng, cho dù bạn mệt mỏi đến mấy cũng phải luôn làm việc đều đặn.

Nếu vui thì làm hăng say, làm nhiều. Mệt mỏi thì làm ít lại. Nhưng, tuyệt đối đừng ngừng hẳn. Tin tui đi, bạn ngừng được một ngày sẽ ngừng được 2 ngày,3 ngày. Ngừng lại quá lâu bạn sẽ không còn thói quen quay lại tiếp tục nữa.

Lăn lê bò lết cũng được, nhưng đừng nằm tại chỗ.

Tui có thể sẽ viết dỡ đi mỗi ngày. Có thể sẽ không thực sự tâm huyết vào từng bài viết như ngày xưa, nhưng tui vẫn luôn cảm thấy phải có trách nhiệm với những độc giả, những người yêu quý từng câu chữ của mình.

Và từ cái trách nhiệm đó, tui đổi lại được những thành quả ngày càng lớn. Thành quả đó là gì, tui sẽ không nói cho bạn biết đâu. Hihii

Bạn đang xem bài viết thuộc chuyên mục Góc Tâm Sự tại blog muacamxuc.vn