Tâm sự #17: Vì sao tuổi càng lớn, chúng ta càng trầm lại? | Blog muacamxuc.vn

Ở tuổi mười tám đôi mươi, khi ngọn lửa còn cháy rực ở trong tim, tôi thường nhìn lên lớp đàn anh và tự hỏi: "Sao vậy nhỉ? Tại sao họ lại sống trầm như thế? Đời còn dài, còn vui mà. Sao sống nhạt nhòa chán thế?"

Tram tinh

Rồi thời gian trôi đi, câu trả lời dần hé mở. Tôi bắt đầu ngẫm ra được một vài điều gì đó.


Tôi không nghĩ vũ trụ này có tồn tại một thứ gọi là THỜI GIAN. Không hề có hôm qua, hôm nay hay ngày mai.

Chúng ta đơn giản là đang tồn tại như một thực thể sống trên quả đất này. Vì Trái Đất quay, nên chúng ta được sống lúc thì ban ngày, lúc thì ban đêm. Xen kẽ lẫn nhau.

Và rồi, chúng ta tự đặt tên cho mỗi chu kỳ ngày - đêm như vậy là MỘT NGÀY. Chúng ta tự đặt cho chúng những cái tên, chúng ta đánh số ngày. Hôm nay là mùng 6 tháng 1 năm X, ngày mai là mùng 7 tháng 1, vẫn không phải là năm Y.

muacamxuc.vn

Vì có những con số như vậy, nên chúng ta bắt đầu cảm nhận được sự trôi đi của THỜI GIAN. Nhìn vào những con số, chúng ta biết rằng, chúng ta đã sống ngần ấy năm. Chúng ta đã trải qua những điều gì trong cuộc đời.

Chúng ta biết đau khi đến mùa xuân, bởi mùa xuân năm ấy chúng ta từng đau vì một người nào đó. Rồi chúng ta biết cô đơn khi đến mùa thu, bởi mỗi mùa thu trước đây, chúng ta đều có một ký ức.

Có những con số, chúng ta bắt đầu cảm nhận được THỜI GIAN.

Giả sử, nếu không có bất kỳ con số nào cả. Chúng ta chỉ đơn giản là sống. Mặt trời cứ lên, rồi lại xuống, lên rồi lại xuống. Có ai biết mình đã sống được bao lâu đâu. Chúng ta chỉ biết sống trong chánh niệm - Sống cho giây phút hiện tại mà thôi.

muacamxuc.vn

Không gian và thời gian không hề tồn tại. Chúng ta không biết vũ trụ này rộng lớn đến bao nhiêu. Chúng ta chỉ biết xung quanh chúng ta là con người, là đồi núi, đi xa nữa sẽ được khám phá những ngọn đồi khác hơn. Nếu đi nữa, sẽ gặp những con phố. Càng đi, cảnh vật ngày càng khác.

Nếu không biết trước được KHÔNG GIAN, thì thế giới trong đầu ta là vô hạn. Biết trước rồi, chúng ta hiểu rằng: Thế giới này thật nhỏ bé. Ngay cả vũ trụ này, dù có bao la đến đâu, thì rốt cuộc nó cũng chỉ là như vậy đấy.

muacamxuc.vn

Quay lại với chủ đề "Vì sao càng lớn, con người ta lại càng trầm tính".
Không phải, cứ biết quá nhiều về thế giới này thì người ta càng buồn chán. Mà chính là thứ họ gọi là "thời gian" đã khiến họ dần kiệt quệ.

Những kẻ say mê, miệt mài làm việc quên ngày tháng hẳn là may mắn hơn. Bởi họ không mấy khi để ý đến thời gian.
Nhưng những con người trầm lặng, thường xuyên quan sát sự vận động của thế giới xung quanh sẽ đau lắm khi nhìn dòng đời ngày càng tuôn chảy.

Tôi ước như thế giới này vốn dĩ không có định nghĩa về THỜI GIAN. Và tôi ước là không gian là vô tận. Tôi ước gì Trái Đất này cũng như vũ trụ tối đen ngoài kia vậy, vô tận, không điểm dừng.

Giống như những trò chơi điện tử mà hồi nhỏ tôi hay chơi. Tôi ghét những trò chơi có hồi kết. Bởi khi đã chơi đến cuối cùng, tôi sẽ không bao giờ muốn chơi lại từ đầu trò chơi ấy một lần nào nữa. Bởi kịch bản của game tôi đều biết trước mất rồi.

Chúng ta trầm đi, có lẽ vì dòng chảy thời gian đã đưa ta qua quá nhiều vui buồn. Và chúng ta đã vô tình biết quá nhiều thứ mà lẽ ra chúng ta không nên biết sẽ tốt hơn.