Chúng ta có thực sự kém may mắn không? Blog muacamxuc.vn

Hôm nay, tôi vô tình xem được một đoạn video của ông bạn tui. Tự nhiên tui thấy mình còn may mắn hơn vạn người.

muacamxuc.vn

Thì trong video đó, có một anh tên là Hảo. Anh Hảo bị liệt và phải ngồi một chỗ trong suốt 30 năm các bạn ạ. Và nếu như không có điều kỳ diệu gì xảy ra, anh sẽ ngồi ở đó suốt cuộc đời còn lại.

Tự nhiên tui chợt nghĩ lại mình. Ui trời ơi. Tui thường xuyên cảm thấy mình còn kém cỏi, chưa đi được nhiều.

Nhìn đi nhìn lại thấy mới đi được mấy tỉnh miền Trung. Mới lên được Tây Nguyên, vào Sài Gòn, ra Hà Nội, qua Lào.

Trời ơi, tui luôn ganh tỵ với lũ bạn khi chúng được đi khắp thế giới, được tận hưởng mùa đông tuyết trắng ở Nga, được đi ngắm hoa và sương mù ở Sapa,.v.v…

Còn tui, vẫn loay hoay với một đống công việc ngổn ngang để làm sao kiếm được thật nhiều tiền, để được đi nhiều hơn nữa.

Thế nhưng mà, cái ham muốn của con người thì làm gì có giới hạn. Đi hoài đi mãi chẳng biết bao nhiêu cho đủ. Càng biết nhiều càng thấy ít.

Giờ ngồi nghĩ, có những người như anh Hào đó, thậm chí họ còn chẳng biết được quanh nhà họ có gì. Được đi Sài Gòn, Hà Nội, vài tỉnh miền Trung như tui thôi có phải là niềm ao ước của anh không cơ chứ.

Đúng là họ cũng như tui, không có tiền để đi đến những nơi mình muốn.

Thế nhưng mà, ít ra thì tui vẫn còn có chân để mà đi nếu thực sự muốn. Ít ra thì trong sự hiểu biết của tui, tui vẫn còn biết trên thế giới này có những đâu đẹp, dù chưa được tới.

Còn nhiều người, họ chẳng may tàn tật. Thời gian trôi đi, đầu óc họ cũng dần kém đi, bất thường. Nhiều người còn chẳng biết họ đang sống. Ai cho ăn thì ăn, ai cho uống thì uống.

Họ đâu có tạo ra lỗi lầm gì đâu? Chỉ là từ khi sinh ra họ đã không may mắn. Còn những người như chúng ta, như tui, chẳng có lý do gì để than vãn về những điều mình chưa làm được cả. Bởi rằng, mình có đủ tay chân, có thừa khả năng để làm bất cứ điều mình thích mà?