CHỌN BÊN NÀO TỐT HƠN? - Những câu chuyện kinh doanh từ đời thường

muacamxuc.vn

Bữa nay, chúng ta ở đây thì cũng xem như người một nhà rồi. Nên tui xin phép vào thẳng nội dung bài luôn khỏi văn vẻ vòng vèo véo von làm mỏi mệt đôi mắt đẹp như thiên thần của các bạn nhé. 😊

muacamxuc.vn

Ở một vùng quê xa xôi quê hương tui, có một tiệm chụp ảnh nọ. Tiệm ảnh này được mở ra chắc cũng hơn 2 chục năm rồi ấy, từ cái thời mà chụp ảnh phải dùng đến máy film cơ.

(Giờ thời đại công nghệ số rồi, chụp xong thì ảnh được lưu hết vào thẻ nhớ, chụp bao nhiêu thả ga. Chứ hồi xưa phải dùng đến những cuộn phim. Mỗi cuộn chỉ chụp được bao nhiêu tấm đó là hết thôi)

Mô tả sương sương để mọi người hình dung ra là: cái thời đó nó đã lâu lắm rồi, cách đây cả một thế hệ con người.

Một buổi sáng nọ, mấy bà chị trong xóm ngồi tám chuyện với nhau. Ngồi hóng một lúc, thấy mấy bả chê tiệm này chụp ảnh xấu quá trời  Không đẹp, không hợp thời.

muacamxuc.vn

Hóng thêm chút nữa thì thấy mấy bà khen: "Thằng cu Phong* tao thấy chụp được kìa. Nó chụp chưa cứng tay lắm thôi, chứ tao thấy nó chụp còn đẹp hơn cái tiệm đó nữa ấy. Lại còn nhiệt tình nữa chứ"

(Chú thích: Thằng cu Phong mà họ vừa nhắc đến là em trai của một bà mà mấy bà này quen. Phong cũng làm nghề chụp ảnh nhưng làm chưa lâu. Cá nhân Thái thấy ông này chụp cũng đẹp thật. Phải khen ổng một câu chứ lỡ ai tag ổng vào đây 😂😂)

Mọi người đã hình dung ra bối cảnh của câu chuyện chưa?

Oke. Bây giờ chuyển qua một bối cảnh khác nhé. Vẫn là mấy bà chị này, nhưng vài tháng sau đó. Một trong mấy bà đó vừa mới làm sinh nhật 1 tuổi cho con.

Chiu chiu. Chuyển cảnh.

muacamxuc.vn

"Chu cha thằng Hưng đây há? Cưng quá hà. Mày chụp ở đâu vậy?" - Bà 1 hỏi.

Bà 2 (Mẹ thằng Hưng): Chụp ở tiệm... (Cái tiệm chụp xấu mà mấy bà chê hồi trước ấy)

Bà 1: "Chứ sao không book thằng Phong nó chụp ấy cho gần.

Bà 2: "Thôi thằng Phong nó... rồi còn... rồi còn cả... và... và... và... Thôi book bên này cho chắc. Họ làm chuyên rồi nên tao book cho tin tưởng"

The end. Câu chuyện đến đây là hết dồi. Tiếp sau đây là cảm nghĩ của người viết. 😅😅

Bài học mà tui rút ra được: Khách hàng, khi bình thường thì họ rất sáng suốt. Nhìn nhận vấn đề một cách cực kỳ khách quan. Sản phẩm của bên nào tốt hơn bên nào họ biết. Họ biết rất rõ luôn. Nếu hỏi họ: sau này có nhu cầu, bạn sẽ chọn bên nào? Họ sẽ đưa ra câu trả lời cực kỳ nhanh và chắc chắn.

Thế nhưng, khi có nhu cầu, khi phải chi tiền ra thì họ rối lắm. Họ sẽ không sáng suốt như lúc trước đâu. Lúc này, họ rất rối và suy nghĩ mọi thứ theo cảm tính. Và lối suy nghĩ của họ lúc này sẽ theo chiều ngược lại so với trước.

muacamxuc.vn

Suy nghĩ ngược lại tức là như thế nào? Tức là, Nếu trước đây, để so sánh xem bên nào tốt hơn bên nào, thì họ sẽ lấy ưu điểm của 2 bên để xem bên nào tốt hơn.

Nhưng khi có nhu cầu, họ lại sợ rất nhiều thứ. Và để xóa bỏ nổi sợ đó, họ quyết định so sánh độ rủi ro của 2 bên. Bên nào chắc ăn hơn là họ chọn.

Và như câu chuyện mà tui kể trên, rõ ràng, ông Phong ông chụp đẹp hơn. Khi lạc quan, vị khách nào cũng nhận thấy điều đó. Ai cũng nghĩ là khi có nhu cầu sẽ book cho ông Phong.

Thế nhưng khi có nhu cầu, thứ nảy sinh trong đầu họ đầu tiên không phải là ai chụp đẹp hơn ai. Mà là: Ui cái tiệm kia nó bự chà bá. Nó tồn tại hơn 2 chục năm rồi. Cái tiệm đó nó chuyên nghiệp quá trời luôn. Khách đông nườm nượp, người ra kẻ vào. Nhân viên tiệm đó cũng đông và làm ăn rất nghiêm chỉnh. Họ chuyên chụp ảnh và chỉ chụp ảnh mà thôi. Hầu như trong vùng này ai cũng book ở tiệm đó.

Còn ông Phong, kinh nghiệm non nớt. Có show thì đi chụp không có show thì đi làm việc khác kiếm tiền. Chụp đã được bao nhiêu show đâu. Ôi thôi thôi. Book bên kia cho chắc ăn cho rồi.

Đó. Trong lúc rối ren đó, theo bạn, họ có tâm trí để nghĩ đến những bức ảnh đẹp của ông Phong không?

Không.

Trong việc bán hàng cũng vậy. Sản phẩm tốt chỉ là điều kiện cần. Thứ hút hồn khách, chỉ có thể là sự uy tín, chuyên nghiệp, cảm giác an tâm là trên hết. Sau mới đến những vấn đề khác.