Hãy cởi bỏ sợi xích khóa tâm hồn. Tâm sự #9

Tâm sự #9

Nếu có thể, đừng sống nội tâm, đừng như tôi. Cuộc sống của một người hướng nội cô đơn lắm.
Có những chuyện tui chưa từng dám kể.

Hồi đó, quán trà sữa của tui cũng ế lắm. Tui thường xuyên phải nhận ship thêm đồ ăn thức uống cho khách sau 11,12h đêm.

Chuyến giao hàng cuối cùng, tui thường trở về và đứng trước cổng. Cứ đứng ở đó và nhìn vào góc quán của mình thật lâu.

muacamxuc.vn

Thay vì mở cửa ra và đi vào, cất đồ và đi ngủ, tui thường quay đầu xe lại và chạy thẳng ra cầu gỗ lim, nằm dài ra trên ghế và ngắm bầu trời.

Ngoài ấy gió cực mát. Tui thường đi bộ, vừa đi vừa suy nghĩ linh tinh. Buồn buồn thì lôi cái micro trong túi áo ra thu âm 1 vài đoạn radio rồi đăng lên đâu đó.

Hoặc chán quá nữa thì  kiếm một bức tường và ngồi dựa lưng vào đó, viết đôi ba dòng tâm trạng và đăng lên facebook. Những stt buồn thiu của tui mà bạn bè vẫn thường đọc, chính là tui viết vào những khoảnh khắc như vậy.

Mua cảm xúc
muacamxuc.vn

Một hôm nọ, tui thức dậy tầm 3h sáng, có một cô bé ngồi ở ghế bên kia nhìn qua tui và nói: "Dậy rồi à a?"
Ừm. Tui nhìn quanh thì thấy cầu gỗ lim vẫn đông người lắm. Ở đằng xa kia là một nhóm người đang đá cầu, bên kia có mấy người đang chơi ma sói, trên kia cầu một vài cô dì chú bác đã chạy thể dục rồi. Nhưng hầu như ai cũng đi với một nhóm bạn, chẳng ai bơ vơ như tui.

Tui hỏi ẻm: "E ko về à?". Bé trả lời "Dạ ko. E hay ra đây đá cầu overnight lắm"

Hôm sau tui vẫn gặp bé đó. Nhưng tụi tui ko nói chuyện với nhau nữa. Tui ngủ và lặng lẽ một góc cô đơn của riêng mình.

Ngoài này trời gió mát, xung quanh lại còn có tiếng cười nói của mọi người văng vẳng, thật sự dễ ngủ. "Tui lim dim hưởng thụ mấy cơn gió lùa vào người. Tự hỏi tại sao phải trở về góc quán hiu quạnh ấy? Vừa bức bí vừa cô độc. Tại sao phải trở về" Tui nghĩ vậy.

Tâm sự #9

Tui cứ lang thang một mình như thế, một mình, mỗi ngày. Và rồi cũng đến một ngày, tui cảm thấy mình ko cần phải trở về góc quán ấy nữa, tui nghĩ mình ko cần phải ship hàng mỗi đêm và đối diện với chiếc cổng sắt cô đơn ấy nữa. Đó là lúc tui nghĩ... mình nên sang lại mặt bằng, để cắt bỏ sợi xích khóa nơi chân, để được tự do, tự tại.