Làm nhân viên, phải "lầy" một chút mới CHUYÊN NGHIỆP.

Để ko bị phân tâm, xin nhắc lại là bài viết này tớ sẽ hướng dẫn các bạn 2 bước để trở thành một nhân viên CHUYÊN NGHIỆP. Là Chuyên nghiệp đấy. Hihii


Okay. Vào bài luôn.

À mà khoan. (Mệt ghê ý. Quên hoài) Bài viết này là quan điểm chủ quan của bạn tớ thôi. Còn đúng hay sai là tùy quan điểm của mỗi người thôi nhen.

Okay. Tui làm nhân viên cho 1 quán cafe nọ. Ông chủ quán đó thì cũng đàng hoàng, nhiệt huyết và sống có tình lắm. Cơ mà khổ một nổi, ổng non kinh nghiệm lắm, làm gì cũng chậm chạp và kém dữ.

Nói thiệt. Ăn rồi tui phải nhắc ổng làm cái này, phải chuẩn bị cái kia. Nhiều khi tới quán mà quán bẩn gì đâu mà ổng cũng ko nhắc tụi nhân viên ca trước lau dọn luôn (Kiểu như là chủ dễ tính quá nên ko nhắc thì nhân viên nó ko chịu làm ấy các bạn kìa)

Có mấy ông khách thỉnh thoảng lại vào quán hỏi tui: "Có cái này ko e?", "Có cái kia ko e?" Tui nhìn lên nhìn xuống một lúc rồi lại lẩm bẩm trong người: đậu phộng chán ông chủ ni dữ, mình nhắc mua hoài mà lại quên rồi. Cái xong tui lại phải nhìn về phía ông khách, cười thật to rồi nói: "Nhiều khi e cũng bực hơn a nữa kìa, nhắc hoài mà vẫn thế anh ạ!"

Ông khách trả lời: Hắn lại quên mua à? Cái thằng ni thiệt.

(Tui viết như trên ko biết các bạn có hiểu ko. Ý tui muốn mô tả rằng: Khách quán này giờ giống như bạn của tui vậy đó. Cái việc quán thiếu đồ tùm lum đã trở thành thương hiệu rồi. Tui chỉ cần nói sơ sơ vậy là họ hiểu ý tui rồi

(Mà hay. Họ ko từ mặt quán này mà đi đâu nhé. Họ vẫn tới. Mỗi lần tới mà quán thiếu đồ là tui với họ lại được một trận "tay bắt mặt mừng" kìa. Khổ lắm)

Tính tui thoải mái lắm. Ko có kiểu như mấy đứa nhân viên kia lúc nào cũng "Dạ dạ. E xin lỗi anh, hôm nay món abc, xyz... ko có ạ", "Dạ dạ anh thông cảm". Tui ko làm được như vậy đâu.

Ko phải tui chảnh hay mất dạy. Đơn giản là tui thấy nếu cứ khách sáo như mấy đứa nhân viên kia thì khách sẽ bực hơn nữa. Họ sẽ thấy phiền. Ko có thì cứ bảo ko có. Khách bảo sao mà ko có hoài vậy thì cứ hùa với họ: "Dạ e cũng chán như a đây. Quán gì đâu mà thiếu đồ hoài" =))

Lan man đủ rồi. Qua phần chốt nhé.

Tui ko nhận mình là chuyên nghiệp, nhưng với 2 bước sau đây thì tui nghĩ là các bạn đang làm nhân viên ở đâu đó, nếu áp dụng thì sẽ giúp các bạn chuyên nghiệp hơn rất nhiều. Các bạn có thể góp phần giữ khách giúp cho ông chủ của mình

- Bước 1: Các bạn hãy làm tốt những công việc được giao. Họ giao việc gì cứ làm tròn vai cái đã rồi tính tiếp bước 2

- Bước 2: Khi đã làm tròn bổn phận của mình. Các bạn đừng ngại, hãy dành thời gian để soi những điểm yếu kém, những sai sót của ông chủ, cũng như những điều mà bạn thấy chưa oke ở cái quán của bạn đang làm cho tui.

Khi đã soi ra rồi. Các bạn hãy tự giác khắc phục nó giúp ông chủ của bạn. Cứ làm như thế cho tui. Ko ai bắt bạn cũng cứ làm. Rồi bạn cứ vừa làm vừa chê trước mặt ông chủ cho tui.

Lưu ý: Bạn phải sống phóng khoáng, tạo được sự gần gũi và tốt tính trong mắt ông chủ của bạn cái đã rồi mới áp dụng nhé.

Ví dụ thực tế cho dễ hiểu: Vừa tan ca, tui đi ra tới cửa thì thấy có cái đinh vít lòi ra, tui liền khõ khõ mấy cái vào cửa rồi quay qua nói với ông chủ: "A coi kiếm cái búa mà đóng vô, ko thì nhổ ra đi này. Để vầy có ngày khách quẹt vào rồi họ chửi cho nge"

Nói xong tui thong thả ra lấy xe về luôn. Ko cần nghe ổng trả lời. Hôm sau tới ổng nhổ ra đẹp rồi.

Tóm lại: Các bạn ăn nói lưu loát, ngoan ngoãn lễ phép gì tui ko biết. Nhưng theo tui, muốn làm một nhân viên tốt, các bạn phải có cái tâm đã. Cái tâm ở đây là sự buồn lòng khi quán ko tốt chỗ này chỗ kia. Cái tâm ở đây là sự thất vọng khi ông chủ ổng kém quá, bla bla.

Nói chung. Chúng ta là con người, chúng ta phải có cảm xúc. Đừng chỉ biết dạ dạ vâng vâng và làm theo những gì ông chủ bắt làm.

Các bạn có thể nói chuyện ngang ngang với chủ, các bạn có thể nhắc nhở, chê trách chủ khi ổng sai. Nhưng các bạn phải làm điều đó một cách tinh tế, ko gì ngoài mục đích: Muốn góp phần giúp quán của họ tốt hơn. Một người đã làm chủ rồi thì ắt hẳn họ rất khôn. Khi chúng ta là một người có tâm, họ tự ắt cảm nhận được ngay. Họ biết mình bực bội hay phê bình họ là vì sao.

Cái người mà hay than vãn, bực bội vì quyền lợi của bản thân nó khác. Mà người thường bực bội và than vãn vì mong muốn quán của họ tốt hơn là nó khác.

Họ có thể đuổi một nhân viên lúc nào cũng ngoan ngõan, lúc nào bị chửi cũng im lặng hoặc xin lỗi. Họ có thể đuổi một nhân viên làm việc tốt nhưng ứng xử kém. Nhưng họ sẽ ko bao giờ đuổi một người tận tụy với quán, luôn có ý thức trong việc giữ chân khách giúp quán,v.v...

Còn nếu một thằng chủ tào lao. Ko biết đâu là nhân viên có tâm, đâu là nhân viên hời hợt, ko biết đúng sai, lúc nào cũng cho mình là nhất, rồi cái tôi ngút trời thì thôi dẹp. Cứ ra đi. Làm cho mấy người ko biết điều đó làm gì.

Oke. Mình viết theo mạch cảm xúc thôi nên ko biết câu chữ nó có bị lủng củng ko. nhưng tóm lại mình chỉ muốn nói: Sau này mình mà giàu hơn một chút, mình có tiền tuyển nhán viên đi (ví dụ thế), thì mình vẫn hy vọng tìm được một người nhân viên như mình kể ở trên: Làm việc thì oke, lịch sự, đàng hoàng, thấy chỗ nào chưa oke cứ tự giác khắc phục, thấy mình làm hay nói tầm bậy chỗ nào thì phê bình liền. Oke thôi, họ sống có tâm thì mình ko bao giờ muốn cái người nhân viên đó ra đi cả.

Còn nhiều bài nói về chuyện bán hàng của mình nữa. Xem thêm nào!