Cảm xúc nào cũng có cái hay của nó - Tâm sự #8

Cam xuc nao cung co cai hay cua no
Góc tâm sự #8

Đã lâu rồi, tôi ko còn được trải nghiệm cái cảm giác sợ hãi mỗi khi bước vào "căn phòng ma" của chính mình nữa. Ko còn còn cái cảnh như có bóng ai quanh quẩn trong phòng, khiến tui phải giật mình thức dậy mỗi đêm như ngày đó.

Có lẽ, người ta nói đúng. Đầu óc của con người vốn dĩ chẳng hoàn hảo. Tôi từng nghĩ: đầu mình là sắt thép, sẽ ko có điều gì có thể ngăn được trái tim rực lửa và sự nhiệt huyết của bản thân. Ấy thế mà, đã có lúc trở nên suy sụp mất kiểm soát, thậm chí đến mức bị ảo giác đến như vậy.

Có muốn biết tôi đã thoát ra khỏi sự ám ảnh đó như thế nào không?

Mua cảm xúc
Tôi nhớ lại những lời động viên của mình dành cho người khác

Hóa ra, tôi đã vượt qua những ngày tháng đó, bằng chính những lời động viên của mình dành cho người khác trước đây. Trăm ngàn lời động viên của người khác, không bằng chính lời mình từng nói ra.

Tôi nhớ mình đã vực dậy người khác như thế nào. Tôi đã bảo họ phải cố gắng lên như thế nào. Tôi nhớ mình đã khuyên người khác không được phép buông xuôi như thế nào. Tôi ngẫm lại nó, và tôi lấy đó làm lý do để cố gắng.

Mùa cảm xúc
Thật may, tôi đã vượt qua được những cảm xúc ấy

Hôm nay, lại muốn viết 1 bài thật dài... thật cảm xúc. Cố tình chọc ngoáy vào cái cảm xúc tiềm ẩn của người đọc, làm cho họ nhói lòng, làm cho họ đồng điệu cảm xúc với mình, như cách đây ko lâu mình vẫn thích làm vậy. Nhưng có vẻ như... cảm xúc của chính mình đã thay đổi.

Cứ gõ vài chữ thì miệng lại mỉm cười. Cười vì cứ tưởng tượng đến cảnh: người đọc sẽ lướt lướt, rồi nhìn thấy bài này và đọc nó. Rồi họ sẽ vội lướt đi 😊😊
Hiếm khi muốn nhập tâm làm một kẻ suy sụp đầy cảm xúc mà lại ko được 😅😅

Thật ra, đắm chìm trong sự suy sụp và chán nản cũng có cái vị mặn của nó.

Có nhiều việc quan trọng, mà tui làm ko giỏi được như khi lòng đầy bất mãn, mệt mỏi và đau buồn.

Có lẽ, những khi thiếu thốn cái gì đó, con người ta thường khát khao hơn, thường bám víu vào những hy vọng và chút cơ hội nhỏ bé để tạo ra cho mình một lối thoát, để tìm kiếm sự bình yên. Nhưng khi ổn hơn một chút, ta lại có phần thụ động.

Đời mà, có lúc lạc quan, có lúc buồn chán cũng hay. Có vậy mới hiểu được mình. Khám phá ra những góc khuất của bản thân mà lâu nay nó ẩn khuất.

Bạn có muốn đọc lại bài tâm sự số 7 không? Đọc luôn!