Thứ bạn đang chờ đợi mỗi ngày, có thể không đẹp như bạn nghĩ

Muacamxuc.vn


Đêm đầu tiên ngủ giữa rừng Sepon, tâm trí tôi đã hoảng loạn đến nổi ám ảnh. Tôi cầu nguyện cho chiếc đèn pin đừng tắt vào lúc này. Tôi đói nhưng chẳng có gì ngoài 

mấy gói hảo hảo treo sau xe cả. Tôi chẳng dám đung đưa chiếc võng vì sợ nó tạo ra tiếng kêu lét-két giữa đêm. Tôi trùm chăn kín mặt và mong cho đêm nay mau qua.


Thứ bạn chờ đợi, có thể không tuyệt như bạn nghĩ

    Tôi ghét phải chạy xe qua những con suối lúc nửa đêm, bởi xe có thể bị chết máy bất cứ lúc nào. Tôi ghét những đoạn rừng vắng, vì nếu có trục trặc sẽ chẳng có nhà dân để mà xin ngủ lại. Tôi cô độc đến tận cùng



    Những ngày đó, tôi thèm thành phố như thèm được thở vậy. Tôi đếm từng ngày để được trở về

    Rồi thì sao. bây giờ trở về thành phố. 1 năm trôi qua, 2 năm trôi qua, rồi 3 năm trôi qua. Tôi chợt nhận ra mình đã già... và tôi đang cô độc giữa thành phố này. Bao nhiêu năm rồi, tôi chẳng nhớ nữa. Ko hưởng thụ, ko tình yêu, ko gì cả...


Bài viết này là trích đoạn trong nhật ký của mình, đó là cảm xúc trong những ngày tháng vụn vỡ. Trong bài viết tiếp theo mình sẽ cố gắng mang đến những bài viết tươi tắn hơn