Tâm sự đêm khuya #2 - Tại sao phải tìm đến cái chết khi chẳng còn gì trong tay?

Quá nhanh phải không. Mới hôm qua mình đăng tập 1 cho mọi người đọc. Tính đợi đến cuối tuần mới viết tiếp tập 2 nhưng nhiều người hóng quá nên hôm nay viết luôn 1 bài nà.

Xem lại tập 1 Tại đây

Một câu hỏi vu vơ thôi. "Tại sao phải tìm đến cái chết khi chẳng còn gì trong tay?"



Đời mà, kiểu gì cũng đôi ba lần rơi vào hoàn cảnh éo le. Nhẹ thì xác xơ tiêu điều vai hôm, nặng thì suy sụp đến tiều tụy. Có nhiều người bất lực đến mức tìm đến cái chết.

Thế còn tôi? Tôi thì lại nghĩ khác. Tôi cực kỳ sợ chết mỗi khi rơi vào khó khăn bế tắc trong cuộc sống.

Bạn biết trò chơi dành ghế không? 10 người đi vòng tròn để dành 9 cái ghế ấy. Tôi chưa bao giờ về nhì trong trò chơi ấy, kể cả có lần quản trò cố tình gài cho tôi thua một cô gái nọ, nhưng tôi vẫn thắng.

Điều tôi sợ nhất khi chơi trò ấy, đó là khi đi vào những khoảng trống. Khi đi vào những khoảng trống, tôi biết mình có thể bị loại khỏi cuộc chơi bất cứ lúc nào.

Vì vậy, tôi thường bước thật nhanh về nơi có ghế, sau đó bước chậm lại tại đó, nhìn chiếc ghế một cách tập trung và sẽ chiếm lấy nó ngay khi có lệnh. Tôi sẽ dùng toàn tâm toàn ý để chiếm lấy chiếc ghế mà tôi nhắm nãy giờ ấy. Không nghĩ đến chiếc nào khác cả


Cũng như trò chơi ấy. Trong cuộc đời, tôi cũng rất sợ phải kết thúc cuộc đời vào những khoảng lặng của cuộc đời. Khi đang trống trải, chẳng có gì trong tay, sợ lắm.

Tôi sẽ bước thật nhanh và tìm cách vượt qua khoảng thời gian khó khăn ấy. Tôi chỉ muốn chết đi trong chiến thắng. Chứ không phải khi đang trắng tay.

Thế nhưng, nhiều người tại sao lại chọn thời điểm xấu xí nhất của cuộc đời để chết. Một thời điểm mà người đời chỉ biết về bạn là một kẻ thất bại, trắng tay và chẳng có lấy một ý chí.

Cái chết cũng cho người ta một nhận định về bạn rằng bạn là một kẻ đã buông xuôi, đã không còn chịu đựng được nữa và muốn trốn chạy khỏi thế giới này.

Quay lại với "họ", những người đã lựa chọn cái chết vào thời điểm xấu xí nhất. Họ chết khi vỡ nợ, họ chết khi chẳng biết sống để làm gì nữa, họ chết vì bị sỉ nhục, xúc phạm. Họ chết ở thời điểm họ chẳng còn niềm tin gì với cuộc sống. Đối với họ, những gì cuộc đời mang cho họ chỉ là con số 0

Bao nhiêu lâu để người ta quên lãng cái chết của họ? Một câu hỏi chẳng có câu trả lời cụ thể.

Nhưng có một câu hỏi khác dễ trả lời hơn. Đó là "bạn có muốn chết đi vào cái thời điểm xấu xí nhất như họ ko? Hay bạn sẽ cố gắng vượt qua và để dành cái chết ấy lại cho những tháng năm viên mãn nhất sau này?"

Đừng quên ghé Blog của Thái mỗi ngày để đọc bài viết tâm sự mới nhé.
Và để lại cmt để nói lên quan điểm của bạn