Tâm sự đêm khuya #1 - Nhìn về quá khứ để hiểu hơn về bản thân

Hi mọi người. Hẹn tối cuối tuần sẽ viết một bài tâm sự, ấy thế mà bây giờ cũng đã qua 00 giờ rồi, tức là sang đầu tuần rồi đấy.

Đây sẽ là bài viết đầu tiên của seri Tâm sự đêm khuya trên blog của Thái

Chủ đề hôm nay là: Nhìn về quá khứ để hiểu hơn về bản thân nhé. Chúng ta bắt đầu thôi




Từ lâu, tôi đã quan sát và nhận thấy ở bản thân mình một điểm rất thú vị.
Trí nhớ của tôi rất lạ, nó như rượu vang vậy.

Đầu óc tôi thuộc dạng não cá vàng. Thế nhưng, khi mọi việc đã thuộc về quá khứ, thì càng cũ tôi lại càng nhớ ra một cách rõ ràng.

Cách đây cũng tầm 15 năm rồi đấy, lúc ấy tôi đang học lớp 4. Có lần, tôi cùng mẹ đi mót tiêu. (Dịch nghĩa cho ai ko hiểu: mót tiêu là hành động đi tìm và hái xuống những chùm tiêu còn sót lại trên cây sau khi đã thu hoạch).
Mẹ hỏi tôi: "Bì tiêu hồi nãy giờ con nhặt để mô rồi?". Tôi thật sự ko nhớ. Tôi ko nhớ gì cả. Mọi thứ như chưa từng tồn tại trong trí nhớ của tôi lúc ấy. Tôi ko biết tôi để ở đâu và nó biến mất khỏi tay tôi như thế nào.

Tôi và mẹ cứ thế tiếp tục công việc của mình. Còn bì tiêu, nó biến mất khỏi trí nhớ của tôi hẳn luôn từ đó. Thế nhưng, 15 năm sau, dữ liệu trong đầu tôi nó lại khác. Tôi nhớ lại rất rõ chiếc bì nilong màu đen mà hôm ấy tôi cầm. Mẹ mặc chiếc áo sơ mi lao động mà có lẽ mẹ mặc từ hồi tôi chưa sinh ra cho tới lúc ấy.

Tôi nhớ rõ khuôn mặt của mẹ ở tuổi bốn mươi mấy nó thế nào. Giọng của mẹ, cách mẹ đi đứng, cách mẹ phát ra giọng nói nó khác với bây giờ thế nào. Tôi nhớ ra buổi sáng hôm ấy thời tiết nó như thế nào, tôi đã nhặt được khoảng bao nhiêu và tôi nhớ cái cách tôi đi vòng ra phía sau cây điều, tôi đặt bì tiêu mà mình nhặt được xuống đó và bẻ một cành cây nhỏ rồi cầm trên tay đi lui đi tới quanh người mẹ như thế nào.


Mẹ là ký ức đẹp nhất trong quá khứ của tôi


Cảm xúc của tôi mỗi khi nhớ lại những tình huống như vậy á hả? Đó là... tôi như sống lại trong khoảnh khắc vậy. Tôi cảm giác như nếu bây giờ tôi đi đến chỗ đó, đến cái gốc cây đó thì tôi sẽ nhìn thấy chiếc bì nilong màu đen năm đó vậy.

Tôi từng cố đi tìm 1 chiếc cầu gỗ mà người ta bắc ngang qua một cái khe trong rẫy. Một chiếc cầu được đóng bằng những khúc gỗ nhỏ bị cháy đen do bị cháy trước đó. Tôi nhớ rõ đã ở đó hôm ấy, đã chơi đùa ở đó, đã đốt lửa, đã nướng bắp và nghịch mấy con cá nhỏ xíu xiu dưới khe. Tôi nhớ hôm ấy mình đã ko mang dép, tôi mặc 1 chiếc áo siêu nhân 3 lỗ và tôi nhớ rõ mẹ đã nói với tôi rằng: "đi mô cũng phơi cái đầu ra giữa nắng rứa tê".



Cái âm thanh đó, cái giọng nói đó nó rất thật trong trí nhớ của tôi. Thật đến mức nhiều khi tôi nghĩ, nếu có một công nghệ nào đó có thể lấy được dữ liệu từ trí nhớ của tôi ra thì tôi có thể xem lại 1 đoạn băng với chất lượng âm thanh và hình ảnh chân thực đến mức ko thể nào thật hơn. Thế nhưng, tôi ko thể nhớ nổi mảnh rừng ấy ở đâu. Con đường nào dẫn tới đó. Tôi ko thể nhớ được tại sao mình lại ở đó. Sau đó thì thế nào.


Tôi là một mẫu người sống chậm hơn mốc thời gian thực tại. Tôi ko nhớ được những gì diễn ra ở vài phút trước, tôi chỉ nhớ lại được sau và tuần vài tháng sau đó. Tôi có thói quen chụp ảnh lại những gì đang diễn ra quanh tôi. Nhưng thường thì... 1 tháng 2 tháng, có khi 1 năm 2 năm sau tôi mới nhớ ra mình chưa đăng mà đăng nó lên.
Style của tôi nó là như thế đó. Tôi từng đau đầu để tìm cách khắc phục những nhược điểm như vậy của mình. Tôi từng ganh tỵ với những người có đầu óc nhạy bén và tinh tế, khả năng xử lý tình huống nhanh và trí nhớ của họ rất tốt. Nhưng nhiều năm trôi qua rồi cũng thôi.

Tôi hiểu rằng mỗi người được sinh ra và lớn lên trên đời này theo một cách khác nhau. Tôi ko thể sao chép để trở thành một ai đó khác được, vì kết cấu của bản thân so với họ là hoàn toàn khác, khác từ ngoại hình, khác tính cách, khác lý tưởng sống, khác đến cả tâm hồn. Vậy thì, còn cách gì khác ngoài việc yêu thương bản thân và yêu luôn cả những khác biệt của chính mình



Bài viết tương tự cũng nói về tuổi thơ của tôi: Hồi nhỏ, bạn bè thường phải chơi theo luật của tôi