Tôi đã vứt bỏ đam mê như thế nào? | Đinh Công Thái | Blog tâm sự số #24

Hôm nay, có 1 sự việc đã khiến tôi phải thức tỉnh và nhìn lại cuộc đời mình.

Đừng lướt đi. Nếu bạn cũng đang mơ hồ ko biết mình đang đi đâu và về đâu, hãy cứ đọc hết câu chuyện của tôi đi, có thể bạn sẽ hiểu ra được điều gì đó.


Lúc tôi học lớp 6, có lần đi học về, tôi hớn hở khoe với cả nhà: "Ba mẹ ơi, con là người duy nhất trong trường được 10 điểm môn mỹ thuật đợt thi học kỳ vừa rồi đó. Thầy nói với cả lớp con như rứa"

Ba mẹ tôi cũng chả bất ngờ gì, vì họ cũng biết tôi mê vẽ tranh từ nhỏ rồi. Hầu như mọi thời gian trong ngày tôi đều ngồi tự kỷ một mình với đống giấy A4 và màu vẽ. Điểm mỹ thuật của tôi lúc nào cũng hơn hẳn các môn còn lại.

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đặc biệt, nếu như năm đó tôi ko bị học lực trung bình. Điểm tất cả các môn đều thuộc dạng trung bình và trung bình yếu, trừ môn mỹ thuật ra.

Ba mẹ tôi đã rất giận dữ và cấm tôi từ nay tuyệt đối ko được cắm đầu vẽ vời nữa, phải lo tập trung mà học hành.

Ngoại tôi - Draw by me

Kể từ đó trở đi, tôi thường xuyên phải giả vờ học bài, nhưng thực chất là để ngồi vẽ tranh. Mỗi lần bị phát hiện, ba đều xé tanh bành bức tranh của tôi kèm theo sự tức giận vô cùng.

Dần dần, hành động vẽ tranh trong mắt ba mẹ tôi, nó xấu ko kém gì việc mê game hay cúp tiết đi đánh bi-a vậy. Ba mẹ tôi ko thích một chút nào.

Cuối năm 12, tôi đã dùng hết can đảm để đăng ký vào khối V, ngành hội họa trường ĐH Mỹ thuật TP. HCM, nguyện vọng 2 là ĐH Nông lâm Huế.

Ba mẹ tôi phản đối dữ lắm. Ba thường so sánh những bức vẽ của tôi với tụi họa sĩ nào đó và nói... "mi vẽ ko bằng một góc của họ nữa, cho nên, kiếm cái nghề khác mà học, chứ khả năng của mi ko theo được người ngoài xã hội kia đâu, ngoài kia đầy rẫy người vẽ đẹp hơn mi, nên ko dễ ăn mô"

Tôi bị áp lực và nản lòng với sự lựa chọn của mình

Từ sự say mê vô bờ bến, tôi trở nên áp lực và nản lòng. Sau khi biết mình rớt khối V, tôi buông xuôi tất cả và nộp hồ sơ vào ĐH Nông Lâm Huế. Học đại vậy thôi.

Sau khi từ bỏ đam mê vẽ vời, tôi dường như mất phương hướng và ko còn hứng thú với điều gì khác trên đời nữa. Rất ít thứ trên đời này có thể khiến tôi thấy hứng thú.

Bất chợt hôm nay, tôi tìm thấy người bạn cũ của tôi năm xưa. Ngày đó, hắn cũng thích vẽ tranh như tôi, nhưng khổ nổi, hắn có biết vẽ cái gì đâu.

Tôi thường bảo hắn là vẽ sai chỗ này chỗ kia. Tôi tưởng hắn vẽ vời cho vui rứa thôi chứ vẽ xấu như này thì làm gì có năng khiếu hay đam mê gì.

Ấy thế mà cũng 7,8 năm trôi qua rồi. Hiện giờ, công việc thường ngày của hắn là vẽ tranh tường cho mấy toà nhà lớn nhỏ. Hắn rất say mê và hạnh phúc với cuộc sống hiện tại.

Hắn bây giờ vẽ rất đẹp, đẹp như mấy ông họa sĩ mà ngày xưa ba tôi thường bảo "tôi vẽ ko bằng một góc của họ" ấy. Thu nhập của hắn bây giờ mỗi tháng hàng chục triệu.

Còn tôi, từ một thằng nhỏ sống mê mẩn với những bức tranh, ai cũng khen là có năng khiếu và tương lai rộng mở, bây giờ chỉ biết vẽ nguệch ngoạc lên tường cho vui tay.


Nhục hơn là khi bà hàng xóm nhìn thấy tôi vẽ liền bảo: "Mi vẽ cái chi mà ghê rứa thằng tê". Ôi thật nhục nhã cho một kiếp người 😂😂

Tôi chợt hiểu ra rằng, tại xuất phát điểm, ai có tài hơn ai chẳng quan trọng, quan trọng là cách lựa chọn hướng đi của mỗi người.

Và trong cuộc đời này, đã xác định mình đam mê điều gì thì nên kiên định. Đừng để bị tác động tâm lý bởi những người xung quanh.

Thật ra, nghề nào cũng có cơ hội thành công hết. Và cơ hội ấy chỉ dành cho những người có đam mê và theo đuổi nó.

Tôi trước giờ thì toàn ngược lại, luôn gác đam mê sang một bên để lao đầu đi kiếm tiền. Để rồi một ngày nhận ra: tiền chẳng kiếm được bao nhiêu mà đam mê thì cũng lụi tàn.

Nhiều người thấy tôi lúc lạc quan, lúc bi quan là vậy. Bởi vốn dĩ tôi vẫn luôn tiếc nuối và có phần níu kéo với một số thứ mà tôi chưa theo đuổi.

Một con người mà ước mơ một đường, công việc hiện tại một đường nó sẽ tạo ra một sự bức bí nào đó.

Luôn có một ranh giới giam con người thật sự của mình lại, khiến bản thân vừa muốn thoát ra vừa ko thể ra được.

Tôi là một người thích sống kiểu tự do phóng khoáng, thích vẽ tranh, thích nhạc rap, thích nhảy hiphop và thích làm những công việc có xu hướng hiện đại. Nhưng một mặt vì áp lực kiếm tiền lại lựa chọn những nghề ngược lại.

Tôi lựa chọn công việc bán trà sữa trong khi tôi ghét đụng đến nước, tôi đi hát kẹo kéo, mỗi buổi tối phải hát hàng trăm bài nhạc vàng và bolero trong khi nơi mình muốn đến là một câu lạc bộ hiphop, tôi thích sống trong một thành phố xa hoa và hiện đại, trong khi lại chọn núi rừng hoang vu, chọn những công việc lấm lem và sống trong những nơi heo hút.

Và vô số thứ tôi kìm nén chính mình nữa, vô số thứ tôi làm ngược với khát vọng sống thực sự của mình nữa.

Đó là lý do khiến tôi nhiều khi phát điên và muốn dẹp hết tất cả để được sống thật với chính đam mê của mình.

Có lẽ chúng ta nên dừng lại việc lao động mù quáng để kiếm tiền.

Nên dừng lại việc: thấy công việc nào kiếm được nhiều tiền là lao vào. Ta nên thư giãn một chút để lấy lại cảm hứng sống. Để biết mình muốn gì, thích gì, đam mê gì.

Ko nhất thiết là phải làm một phát là có tiền ngay. Chỉ cần xác định được mình thật sự yêu thích công việc đó, thì hãy bắt đầu từ đó.

Tiền đúng là quan trọng, nhưng sẽ tốt hơn nếu vừa có tiền vừa được sống một cuộc đời hạnh phúc và hoan hỉ. Đúng ko?