Khi lòng đầy giông bão, mọi thứ xung quanh đều đáng sợ

   Dạo gần đây, tôi thường xuyên bị giật mình và thức dậy lúc rạng sáng. Mỗi lần thức dậy tôi lại thấy mình đang sợ hãi và bất an.



   
Từ xưa đến nay, tôi vẫn quen sống một mình, chẳng sao cả. Nhưng chưa bao giờ như khoảng thời gian này... cứ rạng sáng, tôi lại
thức giấc. Cảm giác trống trải và cảm thấy như có ai đó trong phòng vậy. Rất đáng sợ.

Cái cảm giác hệt như những ngày tháng còn sống trong rừng Sapong cách đây 2 năm vậy.
Năm đó, mỗi khi đêm xuống, tôi lại gồng mình trong nổi sợ hãi, rằng mình có thể bị tấn công bất cứ lúc nào. Tiếng bước chân bên ngoài hay tiếng chó hú trên rừng vọng xuống chưa bao giờ ám ảnh đến thế. Tôi đã từng sung sướng đến tột độ khi được trở về Huế. Tôi cứ tưởng những ngày tháng tươi đẹp sắp bắt đầu, bởi lúc ấy, tôi có biết bao người bạn đang chờ đón, những đứa em, người yêu, người thân, mọi thứ như mở rộng vòng tay đón tôi về vậy.

Nhưng mà, bây giờ tôi đang sống giữa lòng thành phố cơ mà? Tại sao cảm giác này lại xuất hiện cơ chứ?

Bài viết tiếp theo: Cuộc sống nơi rừng sâu ở một đất nước khác thì thế nào?