Dừng lại một thói quen, chưa bao giờ là quyết định dễ dàng

   
Dung lai lieu co de dang?


Cái ngày mà tôi nhận ra mình đã đi sai đường, tôi đã stress nặng nề. Thuốc ngủ dường như là thứ duy nhất giúp tôi

chống lại nổi sợ hãi và cô đơn mỗi đêm.

Thật ko dễ dàng để từ bỏ một nghề nghiệp đã theo mình nhiều năm. Một thói quen đã đi sâu vào tâm trí.

Nhưng rồi, tôi cũng quyết định mình cần phải dừng lại.

Nen dung lai hay tiep tuc?
Quán trà sữa gắn liền với tôi hơn 2 năm

Những ngày tháng tràn đầy nhiệt huyết. Những vị khách, những ly trà sữa, những món ăn, những ngày bị đô thị đuổi chạy, những ngày khách đông kín quán, những ngày ế sập mặt, những ngày sóng gió, những ngày bình yên - 

Tất cả đều biến mất khỏi cuộc đời của tôi chỉ trong tích tắc. Sốc lắm chứ.

Sáng hôm ấy tôi thức dậy, cảm giác trống vánh đến tột cùng. Tôi nghẹn lòng khi nhận ra hôm nay mình ko cần phải làm việc nữa. Mặt bằng mình đã sang lại cho người ta rồi.

Bàn ghế cũng bán sạch. Máy móc đồ đạc tất cả mọi thứ liên quan đến công việc cũ, mình bán hết cả. Tôi cũng mới xin nghỉ việc ở chỗ làm thêm rồi.
Tôi cũng thuê một nơi ở mới.
Một cuộc sống mới toanh. Bỡ ngỡ lắm.

Tôi tự hỏi: Những ngày tháng sắp tới mình sẽ làm gì đây? Tiếp tục chạy đua với những người cùng trang lứa, hay tạm thời dừng lại, thả lỏng, cảm nhận cuộc sống và tĩnh tâm lại để xem mình cần gì, thích gì và muốn gì.

Cuối cùng, tôi cũng quyết định dừng lại mặc kệ những lời trách móc vang vọng bên tai.

Tôi đã cố gắng nhớ lại những đam mê của mình từ ngày còn xưa cũ, với hy vọng có thể đi tiếp hành trình dài phía trước với một trong số những niềm đam mê đó. Thật tệ khi cánh cửa nào tôi cũng ko thể mở ra được.

Dường như ko có một hướng đi nào tôi có thể bước được ở cái độ tuổi này.

Thật may mắn vì trong lúc tuyệt vọng ấy, điều gì đó đã thôi thúc tôi tìm đến một lĩnh vực mà mình chưa bao giờ nghĩ đến.

Tôi hạnh phúc. Tôi ko biết nữa. Tôi ước gì ngày ấy, mình đã lựa chọn con đường này, khi còn tuổi 18.

24,25 tuổi có quá già để tiếp thu những cái mới ko? Ở cái tuổi này vẫn 2 bàn tay trắng và phải bắt đầu lại từ đầu, liệu tôi có bị gục ngã trước những áp lực của cuộc đời, bạn bè, người thân và xã hội hay ko.

Tôi ko biết nữa. Tôi chỉ biết là gần hết ngày rồi, mình đã cố gắng trụ được thêm một ngày nữa rồi. Mình vẫn còn một chút nhiệt huyết và động lực. Hy vọng một chút đó có thể nuôi dưỡng linh hồn cằn cội này qua những ngày tháng khó khăn này !!

Bài viết tiếp theo cũng chán đời không kém, mời bạn đọc: Một câu chuyện đáng suy ngẫm của đời tôi