Cuộc sống nơi rừng sâu ở một đất nước khác thì thế nào?

Sống giữa lòng thành phố, mà đêm về... cứ nghe thấy tiếng vọng ở rừng sâu.

Ngày đầu tiên tui đến đây bán hàng, tụi nhỏ cứ
ngơ ngác nhìn. Chúng xúm lại và bảo: "người Việt, người Việt". Lúc ấy tui thấy mình dị lắm.


Cam xuc khi o mot dat nuoc khac
Tụi nhỏ ở đó thấy tui rất lạ

Tui mặc một chiếc quần jean khá mới
, một đôi giày vải bị ướt và lấm lem bùn vì phải dắt xe lội qua mấy đoạn đường bị sũng.

Từ ngày đó trở đi, quần đùi áo khoác và dép rọ là style quen thuộc của tui. Dần dần, tui cũng quen với lối sống rừng núi, chẳng mấy bận tâm đến việc mặc đẹp hay ko nữa.

Đối với tui, tiện là được.

Tụi nhỏ sống ở đây, chúng có hạnh phúc ko? - Có, chúng vẫn hạnh phúc. Chúng vẫn vui đùa cùng nhau và tận hưởng cuộc sống này - Như tui hồi nhỏ vậy.


Hồi nhỏ, thế giới mà tui biết, chỉ giới hạn từ chiếc cầu nhỏ của xã trở về đến nhà, và từ nhà tui cho đến những ngọn đồi, nơi mà tui vẫn thường chăn bò cùng đám bạn.

Tui sống hạnh phúc với mảnh đất nhỏ của riêng mình, với những người bạn, và những ngôi nhà nhỏ ở quanh nhà tui. Vùng đất ở bên kia chiếc cầu, tui chỉ được biết qua những lời kể.


Mà thực ra thì tui cũng ko quan tâm lắm cái vùng đất ở bên kia đâu, bởi vùng đất nhỏ mà tui đang sống cũng đủ muôn màu để tui sống hạnh phúc rồi.

Lớn dần lên, thế giới mà tui biết dần rộng ra. Tui bắt đầu đắm chìm trong niềm vui khi được đi xa hơn, xa hơn cái vùng đất nhỏ mà tui từng sống lâu nay. 

Tui biết ở thị trấn, có nhiều ngôi nhà to hơn nơi trước giờ mình vẫn sống. Tui biết bên ngoài có nhiều thứ xa hoa và thú vị hơn nhiều.

Cứ thế, những điều hay ho ấy càng ngày càng kích thích tui đi xa hơn. Tui cứ đi, đi mãi, xa mãi. Xa đến mức bây giờ, tui ko còn nhìn thấy được ngôi nhà của mình nữa.

Bài tiếp theo: Người khác không tin tôi, điều đó không đáng sợ bằng việc tôi tự nghi ngờ chính mình